Lúc mở cửa xe đi xuống, nhìn cậu ngồi trên xe có hơi chóng mặt, sợ cậu đi xuống hụt chân lại ngã, hai người vội vàng đến đỡ cậu. "Tránh ra!" Thiếu niên đánh lên hai cái tay, mặt dữ như quỷ, "Hôi chết đi được!" "Tôi là, người đã có vợ!"
Tác giả: Bán Hạ Lương Lương. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng. Nguồn: windflower916.wordpress.com, gorjessspazer.wordpress.com. Trạng thái: Full. Tên gốc: Bổn Thiếu Không Sợ Vợ. Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, 2S, HE. Beta: Qin Zồ. Editor: Jeongie + Mì. Số chương: 60 chương + 7 ngoại truyện.
Anh Phạm Ngọc Linh, 36 tuổi, ở Hà Nội cũng tự nhận mình là người sợ vợ. Đang điều hành một công ty dịch vụ quảng cáo nên anh bận bịu tối ngày, nhưng cứ về nhà là biến hình thành một osin tiêu chuẩn. Ngoài rửa bát, quét nhà, anh tắm cho ba con, vợ sai gì làm đấy. Bị chị quát mắng, anh chỉ dám cười trừ.
Anh Đây Cóc Sợ Vợ Được 5.50/10 từ 2 phiếu bầu. Ra mắt cùng lúc với những truyện ngôn tình sủng khác, tác phẩm Anh Đây Cóc Sợ Vợ của tác giả Bán Hạ Lương Lương để lại ấn tượng trong lòng người đọc bằng một câu chuyện vô cùng dí dỏm. Mỗi ngày gặp phải cậu, lần nào tớ cũng mất mặt.
Anh đây cóc sợ vợ - Bán Hạ Nương Nương Thể loại: truyện cười Sở Dư, tên ở nhà là An An, vì sinh non nên sức khỏe của cô rất yếu, đa số thời gian đều ở trong nhà đọc sách. Cố Thần, tên ở nhà vẫn là Cố Thần, thường được ông bà […]
Độ dài: 67 chương. Đánh giá: 9/10 từ 1 lượt. Mời bạn đón đọc truyện full Anh Đây Cóc Sợ Vợ của tác giả Bán Hạ Lương Lương. Giới Thiệu. Danh Sách Chương. Bình Luận. Chương 1 Chương mới nhất + Tủ truyện.
Anh Đây Cóc Sợ Vợ. Thể loại: Ngôn Tình. Tác giả: Bán Hạ Lương Lương. Số chương: 50. FULL. Chương mới nhất: Chương 50. Cập nhật cuối: 3 năm trước. Tên gốc: Bổn Thiếu Không Sợ VợThể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, 2S, HE. Beta: Qin ZồEditor
Đây vẫn là lần đầu tiên cô nghe thấy phải làm cho con gái theo đuổi cậu ấy. Sở Dư vẫn nhìn chằm chằm cậu mà không nói lời nào, giống như đang muốn xem thấu suy nghĩ của cậu vậy, Cố Thần có hơi chột dạ, ánh mắt nhìn sang phía khác, lớn tiếng nói, "Thế nào? Ông đây hỏi thế có vấn đề gì không?"
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. ”Hà hà hà, ổn rồi ổn rồi.” Chàng trai nhìn màn hình cười hưng phấn, gõ bàn phím cạch cạch cạch, lần này coi như giữ được thứ hạng rồi.”Tiền đồ!”Chàng trai bên cạnh cười chế giễu, thao tác chuẩn xác chém bay đầu người trước mặt, đôi chân bắt chéo tỏ vẻ thờ ơ.”Ha, còn không phải là do đám người ở hệ thống Matchmaking* đó à.”*Hệ thống Matchmaking này được đặt để reset toàn bộ và hiệu chỉnh lại những thứ hạng MMR lúc trước để cân bằng và cải thiện hệ thống xếp hạng đại diện cho “hạng” mới của bạn trong mùa hiện Hạo Quảng nhìn chằm chằm vào màn hình, ngữ điệu rất nhanh, bình thường cậu sẽ không vì một bảng xếp hạng mà phấn khích như thế, kết quả bắt đầu từ tối qua... Cậu gần như quỳ chơi cả đêm, điểm rớt xuống còn hạng Bạch Kim*, chứng tỏ thứ hạng này vô cùng quý báu.*Tôn Hạo Quảng đang ở thứ hạng Kim Cương, chơi đấu xếp hạng toàn thua nên rớt hạng, có khả năng là 3-8 trận thua liên tiếp.”Đồng đội thằng nào cũng ngu như heo, đánh không lại nộp đầu cho người khác thì thôi, dù sao ai cũng có khoảng thời gian là lính mới, nhưng đứng như trời trồng vậy là sao? Không nhúc nhích để người ta đánh như thằng ngu vậy!””Mẹ nó, lúc tôi muốn đi cứu, nói gì mà cậu đừng lên, cậu đánh không lại nó đâu, đến khi chịu không nổi nữa vừa mới đi lên đối diện có tí, kết quả người còn chưa thấy, màn hình đã tối đen. “Tôn Hạo Quảng càng nói càng tức, nghiến răng nghiến lợi.”Đám anh em này, chờ tôi một chút thì chết hả?”Nói xong, cậu nhìn tình hình chiến đấu trên màn hình, cười đắc ý, “Hà hà, chỉ có nhị ca là tốt.”Từ nhỏ cậu đã theo nhị ca lăn lộn, từ nhỏ đến lớn, không có gì mà nhị ca cậu không giải quyết được.”Ờ.”Lông mày kiêu ngạo nhếch lên, giọng nói của chàng trai có chút miễn cưỡng.”Dĩ nhiên cần phải quan tâm đến kẻ ngốc rồi.”Vèo một cái mũi tên cắm thẳng vào tim, độc mồm quá.”Chết hết rồi.” Tôn Hạo Quảng hơi tiếc nuối, chậc một tiếng, tuy rằng bọn họ có thể thắng, “Nếu Đằng Phi có ở đây thì quá tốt rồi.”Sở trường của Đằng Phi là đánh Top*, chắc chắn sẽ thắng.*Đánh Top là đi đường trên, đặc trưng của bản đồ đấu Moba là sẽ chia làm 2 nửa, mỗi bên có 3 đường là Top - Mid - Bottom để tấn công đối Thần cười hừ hai tiếng coi như đáp chờ cậu trả lời, Tôn Hạo Quảng lắc đầu nói tiếp, “Đáng tiếc, hình như hôm nay em họ cậu ta trở về.”Động tác của chàng trai dừng lại, “Làm sao mà bố biết được.””Cẩn thận!” Tôn Hạo Quảng la lên, nhìn người vừa mới chết trên màn hình, thở dài.... Cậu nhớ là mình đâu hỏi cậu ta biết không nghĩ chợt lóe lên, Tôn Hạo Quảng khó hiểu, “Nhị ca, cậu không đi gặp Sở Dư hả?”Sức khỏe Sở Dư không được tốt, lúc đi chơi chỉ toàn ngồi bên cạnh xem, cậu cũng không có ấn tượng gì mấy với cô, nhưng mấy năm trước lúc Sở Dư quay về, không phải lúc nào cậu ta cũng bảo vệ hết ư?”Ai nói tôi muốn về gặp cô ấy?” Mặt Cố Thần đen lại, hừ một tiếng, “Đàn ông sẽ không vội vã đi gặp phụ nữ.”Tôn Hạo Quảng giật giật khóe miệng, niềm vui khi nhìn thấy thắng lợi trên màn hình cũng vì thế mà bị đè xuống.”Nhị ca, tư tưởng của cậu thật là, đã là thời đại nào rồi chứ...”“Tôi nói cho cậu nghe, “ Cậu đẩy máy tính ra, xoay đầu lại.”Phụ nữ bây giờ yêu cầu đàn ông tam tòng tứ đức còn chưa đủ, nấu cơm là tụi mình, việc nhà cũng tụi mình, chỉ hận không thể để đàn ông chúng ta sinh con nữa thôi... Cậu như vầy được gọi là gia trưởng* đấy, tìm không ra đâu...”*Bản gốc là trực nam nham/直男癌 những người đàn ông theo chủ nghĩa gia trưởng, bảo thủ, áp đặt suy nghĩ của mình lên mọi người xung Thần đứng dậy, vươn người nhìn cậu, nhíu mày, “Cậu nói cái gì?”Tôn Hạo Quảng ngậm miệng ra dáng vẻ chàng trai rất thanh thuần, cộng thêm làn da trắng trẻo, lại thích sạch sẽ, nhìn kiểu gì cũng ra là loại nam thần sơ mi trắng trong mộng của nữ sinh, nhưng hiện thực và mộng tưởng hoàn toàn khác Thần là cậu ấm nhà giàu, sinh ra đã ngang ngược, ông bà trong nhà đều nói cậu là bướng bỉnh, kiêu ngạo, ngỗ ngược mà dã tâm bừng cách lúc nào cũng hiện lên trên trán một hai phần, dần dần, cái tính cách ấy ngày càng lộ rõ đây cậu nhướn mày, vẻ hung hãn không kiềm chế được kia lập tức xuất hiện, nhất thời Tôn Hạo Quảng kinh sợ.”Không có gì.” Tôn Hạo Quảng sờ mũi, ho một tiếng, “Nhị ca muốn uống gì không?”Chủ nghĩa đàn ông thì chủ nghĩa đàn ông vậy.”Không cần.” Cố Thần ném con chuột trong tay xuống, tìm bạn gái gì hả, cô gái Sở Dư này đúng là phiền phức mà.”Đi đây.””Đi đâu vậy?” Tôn Hạo Quảng nhìn trời, “Sao sớm thế?”Cậu biết ông Cố luôn có yêu cầu nghiêm khắc như quân đội với thời gian nghĩ ngơi và học tập của Cố Thần, ngủ sớm, dậy sớm, còn phải tập luyện sáng sớm, dù bây giờ nhị ca đang đi học xa nhà, thì cũng đã thành thói quen mất lại mà rùng lần này sớm hơn mấy lần trước này không quan trọng, quan trọng là...”Về nhà làm thêm một ván nữa?” Cậu cười nịnh nọt, chỉ thiếu một điểm nữa thôi là thứ hạng của cậu sẽ quay về Kim Cương rồi. Chàng trai có chút không yên lòng gật đầu, “Ừ.”Hình như nghĩ đến gì đó, cậu dừng bước, “Để chú Vương đưa tôi đi.””Ừm.” Tôn Hạo Quảng gật đầu, gọi cho chú Vương, nhìn Cố Thần ra ngoài xong thì quay lại ngồi xuống máy tính, để đảm bảo, bây giờ không dám chơi game, nhưng có thể chơi cái này, chú Vương quen thuộc lái lúc cua, chàng trai ngồi phía sau bỗng nhiên lên tiếng, “Rẽ phải.””Đến đại viện.”...”Cố phu nhân xinh đẹp.” Cố thiếu gia chào người đang ngồi trên ghế Cố thích người khác gọi mình là Cố phu lão đeo kính lão ngồi trên ghế sofa, mái tóc dược chải gọn gàng, trên gương mặt có vài nếp nhăn trông thật hiền hòa, thành thục ngồi khâu ngẩng đầu lên, đôi mắt cong cong, “Thằng hai về rồi đấy à?”Cố Thần xếp thứ hai trong nhà..”Dạ.” Chàng trai đứng trước mặt bà nội thì rất ngoan, ngồi xuống ghế, nhìn bà đang làm việc, nhíu mày, “Ông lại kêu bà làm à? Bà chiều ông quá!”Ông Cố có một tật xấu, có vài thứ nhất định phải để bà Cố làm, đến vớ cũng chỉ mang vớ do bà trước, bà Cố là tiểu thư nhà giàu, nữ công rất giỏi. Bà nhìn cậu, nhẹ nhàng cắt sợi chỉ, nếp nhăn trên mặt đều là ý cười, lắc lắc nhỏ như vầy không làm bà mệt được, thậm chí bà rất tình nguyện là đằng khác.”Sao vậy ạ?” Chàng trai bị nhìn đến khó hiểu, mất tự nhiên nhìn xuống quần áo mình, hai sợi tóc dựng mắt bà Cố chứa đầy ý cười, vuốt tóc cậu, lắc đầu, “Đúng là con nít.””Bà nội, con lớn rồi.” Con trai không bao giờ muốn mình bị gọi là con Thần chịu đựng không rút đầu ra, mất tự nhiên lắc lắc, cứ cảm thấy trong mắt bà Cố có ý gì đó.”Được được được, con lớn rồi.”Bà Cố cười tủm tỉm, “Chờ thằng hai tìm được bạn gái thì biết ngay thôi.”Hình như nhớ đến gì đấy, nụ cười của bà mang theo chút hoài trai có phần mất kiên nhẫn, “Phụ nữ rắc rối lắm, tìm bạn gái làm gì.”Bà Cố nghe thế thì cười, mới chỉ là thiếu niên 16 17 tuổi mà đã nghiêm túc bảo phụ nữ rắc rối. Bà tháo kính xuống.”Bộ con gặp rất nhiều cô gái rồi hả?”Chàng trai xì một tiếng, “Sở Dư không tính à? Phiền muốn chết.”Cái gì cũng không được, đúng là đồ phiền phức Cố nhìn anh, nếp nhăn trên mặt in thật sâu, trêu cậu, “Bà nói là bạn gái sau này của con, con lại nhắc đến con bé nhà họ Sở làm gì?”Trái tim không hiểu sao bị lỡ một nhịp, Cố Thần nhìn vào mắt bà, hét to, “Bà nội!””La lớn làm gì hả? Bà nghe thấy mà.” Bà Cố lau lau kính, rồi đeo lên, “Xấu hổ hả?”Bà tiến lại gần, giống như thế mới có thể nhìn rõ trai đứng bật dậy, đen mặt vội vàng rời khỏi, “Con có việc, về phòng trước đây.”Bà Cố buồn cười nhìn bóng lưng cậu, còn xấu hổ nữa nhóc ngây lại cầm lấy vớ, nên may vớ cho ông lão thôi....Bên này.”Nhị ca cậu làm gì mà chậm thế?”Giọng nói từ bên kia truyền tới, Tôn Hạo Quảng không còn sức để nói, tính tình cậu lúc nào cũng gấp gáp, chờ đến mòn mỏi luôn rồi.”Trên đường cậu gặp chuyện gì à?””Có đâu nhỉ, chú Vương cũng quay về an toàn rồi...””Nhưng sao lại về đại viện, không phải mới về mấy hôm trước à?”Có một ngày ông Cố nổi hứng đuổi hết tất cả mọi người ra ngoài, cùng bà Cố sống vui vẻ bên nhau, nên rất không thích người trong nhà quay về quá thường xuyên.”Ừm.” Cố Thần thấp thỏm, cảm xúc bày trên mặt có phần quái dị, vừa bực bội, vừa xấu hổ.”Đánh một ván đi.”Tôn Hạo Quảng nghẹn lời, tốt lắm.”Aiz aiz, nhị ca cậu...”Tôn Hạo Quảng nhìn Lee Sin* hung hãn trên màn hình, tựa hồ một giây sau đó sẽ tiêu diệt luôn cả mình, cậu yên lặng nuốt nước bọt.*Lee Sin là thầy tu mù, một trong những tướng trong Liên Minh Huyền rồi, cậu vẫn nên xem là được hăng đánh đấm một lượt, cảm xúc khó hiểu trong lòng cũng giảm trai thả lỏng chân mày, bắt đầu chú ý đến động tác của đồng đội, phối hợp theo, cuối cùng Tôn Hạo Quảng cũng yên lòng thở dài. Lúc này, bà Cố gõ cửa đi Thần liếc mắt nhìn, động tác chậm lại, vòng qua người trước mặt, “Bà nội?”Bà Cố đẩy kính lão, nhìn cậu, “Cơm chín rồi.” Bà không có ý để cậu dừng chơi, “Bà đi gọi ông về ăn cơm đã.”Tôn Hạo Quảng nghĩ nghĩ một hồi, còn thời gian, còn có thể đánh cho xong ván này.”Ông con đang ở nhà họ Sở, con nhắm thời gian rồi xuống trước đi.”Trước ở đây, có nghĩa là trước khi ông Cố về nhà. Bình thường ông Cố rất nghiêm với Hạo Quảng chưa kịp thả lỏng, đã bị giọng nói kia làm nghẹn.”Bà đi đây.”Ngón tay Cố Thần khựng lại trong một chốc khó nhận ra, khẽ nhếch cằm, ném bàn phím đi, “Bà nghỉ đi, để con đi cho.”[Nhật ký mất mặt của Cố Tiểu Gia]Cố Thần Đàn ông không vội đi tìm phụ Cố cười tủm tỉm Vậy để bà đến nhà họ Sở Thần Được rồi, con không phải là đàn ông.
Cùng đọc truyện Anh Đây Cóc Sợ Vợ của tác giả Bán Hạ Lương Lương tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Bổn Thiếu Không Sợ VợThể loại Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, 2S, Qin ZồEditor Jeongie + MìSố chương 60 chương + 7 ngoại truyện."Sở Tiểu Dư, ngày nào gặp phải cậu thì lần đó tôi đều mất mặt. Cậu đừng được voi đòi tiên" Anh vừa nói vừa tức giận, không ngờ cô lại đốt tóc anh, hơn nữa là bộ tóc mới làm."Cậu nói gì?" Cô từ từ ngẩng đầu lên, dáng vẻ đáng yêu tinh nghịch, bỗng nhiên nâng mặt anh lên hôn vào cằm."Không...không có gì?" dứt lời thì vẻ kiêu căng ngạo mạn của anh bỗng chốc như quả bóng bị xì hết hơi. Cả người anh cứng lại, lắp ba lắp bắp, đột nhiên níu lấy nhúm tóc rơi.“Tôi tôi tôi, nói cậu tiếp tục đi.”.Cô gật đầu nhẹ nhàng, tiếp tục đốt những sợi tóc làm thí nghiệm xem protein có mùi gì?Cố tiểu gia cứng mặt, sờ vào lỗ tai dần nóng của mình, tròng mắt đảo một cái, toét miệng cười “Haiz, đàn ông Bắc Kinh mà! Có mỗi đầu tóc thôi, ai quan tâm tới chút chuyện nhỏ này chứ.”
Tên gốc Bổn Thiếu Không Sợ VợThể loại Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, 2S, Qin ZồEditor Jeongie + MìSố chương 60 chương + 7 ngoại truyện."Sở Tiểu Dư, ngày nào gặp phải cậu thì lần đó tôi đều mất mặt. Cậu đừng được voi đòi tiên" Anh vừa nói vừa tức giận, không ngờ cô lại đốt tóc anh, hơn nữa là bộ tóc mới làm."Cậu nói gì?" Cô từ từ ngẩng đầu lên, dáng vẻ đáng yêu tinh nghịch, bỗng nhiên nâng mặt anh lên hôn vào cằm."Không...không có gì?" dứt lời thì vẻ kiêu căng ngạo mạn của anh bỗng chốc như quả bóng bị xì hết hơi. Cả người anh cứng lại, lắp ba lắp bắp, đột nhiên níu lấy nhúm tóc rơi.“Tôi tôi tôi, nói cậu tiếp tục đi.”.Cô gật đầu nhẹ nhàng, tiếp tục đốt những sợi tóc làm thí nghiệm xem protein có mùi gì?Cố tiểu gia cứng mặt, sờ vào lỗ tai dần nóng của mình, tròng mắt đảo một cái, toét miệng cười “Haiz, đàn ông Bắc Kinh mà! Có mỗi đầu tóc thôi, ai quan tâm tới chút chuyện nhỏ này chứ.”
Nhất thời một tràng cười nổ lớn. Ông nội Cố quay lại, nhìn bàn cờ, nhất thời sắc mặt đen đi “Tiểu! Cố!” Thắng cái gì mà thắng! Nước cờ này, là nước cờ chết. Vốn đang có thể cầm cự được vài nước nữa, nhưng giờ đi nước cờ này chính là chết không lối về. Nếu giờ mà đang ở thời chiến thì đây gọi là nằm vùng đấy! Mấy ông lão thấy ông giận thế thì cười càng hăng hơn. ”Chơi thúi cho lắm vào, rốt cuộc vẫn thua, ha ha ha!” ”Ha ha ha, cháu nội ông không cùng chiến tuyến với ông rồi!” Cố Thần nhìn sang theo phản xạ có điều kiện. Cái... cái gì mà không cùng chiến tuyến chứ. Cậu liếc nhìn Sở Dư đang ngồi bên kia, thấy cô nhìn cậu khẽ cười, không hiểu sao lại thở dài nhẹ nhõm. Ông Tôn vừa rồi chỉ thuận miệng nhạo báng... Ặc Không phải chứ... Lấy lại tinh thần, Cố Thần hồi hồn, đưa mắt nhìn vị trí mà ban nãy mình lơ đãng chỉ bậy, cậu im lặng, sự nhanh nhẹn nơi trán không hề giảm, chẳng có gì gọi là chột dạ. ”Tới giờ ăn cơm rồi, kết thúc sớm vẫn tốt hơn.” Cảm giác được ánh mắt ai kia mang theo ý cười, cơ thể chàng trai bất giác căng ra, lại càng hùng hồn buông thêm một câu. ”Dù ông có muốn thắng thì cũng chậm quá rồi.” Cậu không phải vì lòng mình đứng bên kia đâu nhé, đều do ông Cố chơi dở thôi. Muốn trở mình còn khó hơn thua trực tiếp. Lời này lại càng làm ông Cố tức thêm. Có cháu nội kiểu này thì có xài được đâu! Tiếng cười chung quanh lại càng to thêm. ”Lo lắng đấy ha ha ha...” Quả nhiên là lo thằng cháu nội biết quan tâm săn sóc này sẽ đến giúp’ ông đây mà! Ông Cố thẹn quá hóa giận, đứng dậy, xua tay làm bộ đuổi, “Đi đi! Cười cái gì mà cười! Bệnh hết rồi hay hả?” Nói xong lại trừng mắt nhìn Cố Thần, mặt hằm hằm đi ra ngoài, “Ngốc hả, đi ăn cơm còn đứng đó làm gì?!” Khóe mắt chàng trai liếc sang một bên, hừ một tiếng, “Không phải bảo con hạ cờ hay sao?” Mấy ông lão cũng bắt đầu chầm chậm bước ra ngoài, vừa đi vừa cười nhạo ông Cố. Váy dài viền lá sen tạo thoáng tung bay, cũng không cần cô khách sáo tiễn khách ra cửa, Sở Dư mỉm cười nhìn mấy ông rời khỏi. Mấy ông lão này cũng thú vị phết. Bất chợt phát hiện chàng trai vẫn đứng im không nhúc nhích. Sở Dư nhìn sang, trong ánh mắt mang theo ý hỏi. Cố Thần nhìn hiểu ngay. Vẻ mặt cứng đơ khó nhận ra, chàng trai nhìn về phía bàn cờ, “Tôi định hỏi cậu, có cần tôi dọn mấy quân cờ này không?” Sở Dư chưa kịp trả lời thì ông Sở đang dọn cờ ngẩng đầu lên, “Không cần đâu.” Ông bật cười, thật ra Cố Thần là một đứa trẻ rất tốt. “Cũng không có gì nhiều, con về ăn cơm đi A Thần.” Chỉ có mấy quân cờ thôi mà, ông già thì già, nhưng vẫn thích thu dọn mấy việc cỏn con này. Nhìn Sở Dư lẳng lặng gật đầu, chàng trai im lặng trong giây lát, ngực tắc nghẹn, trừng mắt đáp, “Dạ.” Nhân lúc ông Sở đang cúi đầu dọn cờ, cậu đưa tay túm lấy tóc Sở Dư kéo một cái, nói “Tôi đi đây.” Sở Dư bị đau, nhíu chân mày trừng mắt nhìn cậu. Sự khó chịu nơi ngực giờ mới biến mất, chàng trai cảm thấy mĩ mãn, ngâm nga câu ca rời đi. *** Về đến nhà, thức ăn đã được dọn lên từ lâu. “Sao vậy?” Bà Cố đang loay hoay chỉnh sửa mấy cành hoa trong bình. Thấy mình bị mất mặt, ông Cố thở hổn hển, nhưng hoàn toàn không có ý muốn trút giận lên bà Cố, phát giận lên phụ nữ thì hay ho gì. “Còn không phải thằng hai à!” Ông bớt giận đôi chút, giải thích chuyện vừa rồi, nói xong lại giận thổi vểnh cả râu, bảo tiếp “Chờ thêm năm nữa là ném nó vào quân đội ngay!” Mắt bà Cố tràn đầy ý cười, lắc đầu, “Ông đã lớn thế này rồi mà còn so đó với nó à?” Bụp, nhành hoa bị cắt đi, bà Cố đặt kéo xuống, đứng dậy, “Huống gì, thằng hai cũng không nói sai.” Bà cười, “Ông chơi cờ vốn dĩ đã dở rồi.” Miệng ông Cố kéo căng, “Aiz, cái bà này...” Ông còn đang định nói gì đó thì bà nhìn ông, “Ăn cơm nào.” Thế là ông chỉ có thể thổi thổi chòm râu, lập tức im miệng. Lúc Cố Thần bước vào, ông Cố đã nguôi giận rồi, được bà Cố dỗ đôi câu đã hết giận. Nhưng thấy Cố Thần là ông lại mất hứng. “Làm gì mà lâu thế?” Ông vỗ vỗ bàn, “Cơm canh nguội cả rồi.” Cố Thần nhìn thức ăn còn bốc khói trên bàn, tâm trạng tốt nhướn mày, không nói gì, rửa tay xong ngồi vào bàn ăn. “Ăn cơm thôi.” Cậu nhíu mày, đưa đũa cho bà Cố, rồi lại đưa đôi khác đến trước mặt ông Cố. Ông Cố trừng mắt, rồi lại phát hiện cậu không có ý định cãi nhau với ông, tự mình bẽ mặt, cũng chỉ có thể giận dỗi im lặng. Thức ăn trên bàn không nhiều lắm, bốn món mặn một canh, từ nhỏ Cố Thần đã được ông Cố lấy tiêu chuẩn quân đội dạy dỗ, nên không hề kiêng ăn, ba người lại ăn không nhiều, nấu bốn món thì thường hay dư lại. ... Nhưng lần này lại ăn sạch sẽ. Ông Cố nhìn khóe miệng cậu nhóc nhếch lên, lại ăn hết một chén bới thêm, yên lặng trợn mắt, dù gì ông cũng đã lớn tuổi, thực đơn cũng nghiêm khắc, bảo vệ nấu ăn đều căn cứ nghiêm ngặt theo dinh dưỡng mà làm, có một món ông không thể nào ăn được. Ăn rất ngon. Hình như nghĩ tới gì đấy, ông Cố thôi nhìn món ăn nằm trước mặt Cố Thần, “Đúng rồi.” “Cô bé Sở gia sắp quay về đây đi học rồi, gì nhỉ... trước đây không phải con chơi rất thân với cô bé sao?” Chỉ mới hai năm gần đây mới không thấy cậu chạy đến nhà họ Sở nữa. “Ý của ông nội Sở là, chuyển đến trường của con, để con chăm sóc nó.” “Dạ? Dạ.” Vẻ mặt đơ ra, cậu chớp mắt gật đầu. Cố Thần ngừng lại, máy móc nuốt thức ăn trong miệng xuống, sóng lưng thẳng tắp, “Quay về?” Nghĩa là... không đi nữa ư. “Ừ.” Ông Cố đặt chén xuống, cầm lấy khăn, “Vài năm nay sức khỏe ông Sở không tốt, Sở Dư quay về chăm sóc.” Bà Sở qua đời sớm, ông Sở không đi bước nữa, nuôi hai người con. Hai vợ chồng con trai cả của nhà họ Sở đều làm trong quân đội, đứa con gái út lại lấy chồng ở nước ngoài, bận không kịp thở, huống hồ mấy người như bọn họ không thể xuất ngoại, chỉ có thể để mấy đứa cháu quay về chăm sóc. Sợ Cố Thần không đồng ý, ông Cố lại nói thêm, “Cũng không cần con lúc nào cũng chăm sóc nó, chỉ là sức khỏe của con bé Sở không tốt, ông Sở của con hơi lo.” Cố Thần gật gật đầu. Cậu biết, đồ phiền phức Sở Dư ấy sẽ không muốn người khác chăm sóc đâu. Lúc nhỏ cô không thể hoạt động, ngoan ngoãn ôm cuốn truyện cổ tích mà đọc, lúc cậu muốn đi cưỡi ngựa cũng không đòi theo, chỉ nháy mắt im lặng nhìn cậu, làm nũng trong im lặng. ... Cuối cùng cậu bị đánh không ít. Tối hôm đó, Cố Thần mơ một giấc mơ. Mơ thấy bọn họ lúc nhỏ. Cô bé sắc mặt tái nhợt, mặc váy công chúa xinh đẹp, ôm cuốn truyện cổ tích ngồi trước cửa sổ, hâm mộ nhìn mấy đứa nhỏ đang chơi ở bên ngoài. Bé trai chạy rầm rập vào nhà, “Em nhìn gì thế?” “Nhìn các bạn ấy chơi.” Giọng nói nho nhỏ của bé gái vang lên, im lặng nhìn bên ngoài sân. Nhìn theo ánh mắt cô bé, cậu bé căng thẳng hỏi, “Em có muốn ra ngoài chơi không?” “Có thể hả?” Mắt cô bé sáng rực, nhưng ngay sau đó lại dẩu môi, ánh mắt ảm đạm. “Mẹ nói em không được ra gió.” Cậu bé nhíu mày, nghĩ rồi lại nghĩ, ngang ngược cầm tay cô bé. “Không sao đâu, anh có cách.” Ngày hè nắng nóng, bé trai lén lút quay về nhà lấy trộm một cái chăn, đắc ý vỗ ngực quấn Sở Tiểu Dư thành cái bánh chưng, rồi nghẹn đỏ mặt ôm cô bé từng bước đi ra ngoài, xem bọn trẻ chơi diều hâu bắt gà con. Hai đứa bé vô cùng vui vẻ, cười như hai đứa ngốc. Kết quả là... bé gái nóng đến hôn mê. Sau đó là cảnh cậu bị ông Cố đuổi đánh khắp sân. Rồi cảnh tượng trong mơ thay đổi, biến thành cảnh khác. “Đồ phiền phức! Đồ phiền phức!” Bé trai vui vẻ ôm một thứ, “Em đoán thử xem đây là gì?” Bé gái bỏ bút xuống, đứng dậy đi đến, mở to mắt nhìn rồi lắc đầu. Cô không biết. “ Là kem ly đó! Ăn ngon lắm!” Cố Tiểu Thần nghĩ nghĩ, “Ăn ngon hơn chân gà luôn.” Đây là do cậu giấu vào ngực, vất vả lắm mới lén đem qua được. Sở Tiểu Dư đáng thương nhìn ly kem, cô không thể ăn. Cố Tiểu Thần hoàn toàn không ngờ cô bạn nhỏ lại không thể ăn, vậy là đành tự ăn một mình. Ăn gần hết, nhìn Sở Tiểu Dư gầy tong bĩu môi, đáng thương vô cùng, cậu do dự một lát, lần trước mông còn đau đây này. .Nhưng mà “tình bạn” quan trọng hơn, cậu vươn tay, “Nếu không thì em nếm thử đi?” Sở Dư rất ngoan, “Không thể ăn được.” Bị bệnh phải uống thuốc, đắng lắm. Cố Tiểu Thần nghiêng đầu, liếm liếm, “Có thể mà.” Cậu nghĩ rằng không thể ăn nghĩa là giống như trên truyền hình, sẽ trúng độc. “Thật ư?” Cô bé nháy mắt, để lộ chiếc răng sữa xinh xinh. Cô vẫn rất tin tưởng người bạn nhỏ này. Sở Tiểu Dư nheo mắt, ăn ngon lành. Bỗng nhiên, cô mở to đôi mắt, nắm chặt tay, nóng nảy nói. “Anh Cố, em ăn nước bọt của anh rồi, nếu mang thai thì làm sao bây giờ?” Nghe nói sẽ có em bé đó. Cố Tiểu Thần ngơ ngác một hồi, nghĩ ngợi rồi khoát tay, “Vậy thì sinh đi!” Cậu vỗ vỗ ngực, vô cùng khí phách, “Ba chúng ta sẽ cùng đi nhà trẻ!” ... Ông Cố quay về, lại đuổi đánh cậu khắp sân. Sau đó có một làn khói nhẹ thổi tới, người trong phòng biến thành một cô gái. Gương mặt nhợt nhạt, nhẹ nhàng uyển chuyển. “Anh Cố ~” âm thanh yêu kiều, vươn tay ra muốn ôm. Giọng nói mềm mại, làm trái tim của cậu thiếu niên tê dại, không tự chủ bật cười, kêu một tiếng rồi duỗi tay ra. Quên đi, cô thích cậu như thế, muốn chiều thì chiều thôi. Kết quả cô gái bỗng nhiên biến sắc, giơ gậy lên hỏi, “Cục cưng của chúng ta đâu?” ... Sáng sớm, chàng trai bỗng dưng bật dậy. Thở dài một hơi. Cái gì vây hả, đàn... đàn ông Bắc Kinh thế mà lại sợ vợ?! Cậu xoa xoa cái trán đầy mồ hồ, nghiêm túc suy nghĩ. [Nhật ký mất mặt của Cố tiểu gia 3] Cố gia bị đồ phiền phức trừng mắt nhìn, ông đây mất mặt quá, không vui không vui. Bảo vệ... Thiếu gia đừng kích động! Cậu hát bị lệch tông rồi!Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và Advertisement
Bây giờ Tôn Hạo Quảng nhìn màn hình thôi cũng đã muốn điên rồi, mình rất muốn thắng để lên cấp a a a!Bàn phím bị gõ cạch cạch liên hồi, một lát sau, nhân vật yêu mị trên màn hình cuối cùng cũng ngã xuống đất. Chàng trai ngồi phịch xuống ghế, tâm trạng không tốt nói đến chuyện thua ở bảng xếp hạng chỉ trong gang tấc, chỉ là... cậu luôn có một dự cảm xấu... Sau này rất có thể sẽ thường xuyên bị như nói chuyện ở bên Cố ngạc nhiên, “Con đi đấy à?””Vâng.” Cậu nói với vẻ mặt hằm hằm, lông mi khẽ rung động, hất cằm lên, lặp lại thêm một lần nữa.”Con đi đây, bà nghỉ ngơi đi.”Bà Cố dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp, “Không sao, bà nội đi đứng vẫn còn khỏe lắm.”Thằng hai nhà bà đúng là một đứa trẻ Thần không nhịn được mà đứng lên, nhẹ nhàng cầm tay dìu bà ngồi vào ghế của đó cầm áo quần lên vừa đi vừa mặc vào, cậu nhíu mày, chậc, đúng là lão già phiền phức không phải vì vậy thì giờ cậu đâu muốn chạy đến nhà họ Sở chứ, xa thế kia vệ mở to mắt nhìn bóng lưng của cậu thanh niên đi ngang qua rất là... Có chuyện gì gấp à?...Cậu dừng lại ngoài cửa nhà họ Sở, thở chậm lại, lặng lẽ điều chỉnh hơi thở của mình.... Quả nhiên nhà họ Sở rất xa, cậu hơi âm thanh ồn ào náo nhiệt vang lên từ trong bức tường.”Này! Cố Lão Chùy! Ông lại lùi nước cờ rồi!””Ha ha ha ha, ông Cố à, ông không sao chứ? Không được thì tôi tới nhé!””Cố Lão Chùy ơi là Cố Lão Chùy, đây là lần thứ mấy rồi? Là lần thứ năm rồi đấy nhé!””Làm gì có!” Theo sau đó là giọng nói oang oang của ông Cố, “Bỏ đi bỏ đi, mấy người ai cũng nhìn nhầm cả rồi.” Trong sân đang rất náo nay ông Cố vốn nổi tiếng là chơi cờ dở, đương nhiên là chỉ đối với những người đánh cờ giỏi ở quanh đây thôi, nhưng dù vậy thì ông vẫn chỉ thích đánh cờ này, có một giọng nói từ tốn ấm áp vang lên, “Tiếp tục không ạ?””Tiếp chứ tiếp chứ!” Ông Cố ồn ào, “Để ông để ông.”Những ông lão khác cũng nói với giọng không nhỏ, “Cố Lão Chùy ông đúng là không biết mất mặt là gì mà!”Thôi thì đánh lại với tiểu cô nương nhà ta cũng được đi, nhưng rõ ràng đã đến lượt người ta mà cứ khăng khăng bảo là lượt của mình. Cậu nghe thấy giọng nói kia, khẽ ràng chỉ là một giọng nói rất khẽ trong nhóm người ồn ào oang oang, nhưng truyền vào tai cậu lại rất rõ ràng, thậm chí cậu có thể đoán được dáng vẻ cong môi của người kia vào lúc này.”Đồ phiền phức!” Chàng trai khẽ hừ một tiếng, nhìn nút áo sơ mi, phải chắc chắn là đã gài hết rồi mới đẩy cửa đi còn bé ông nội rất thích chơi với đồ phiền phức, lúc vừa về nước ông Sở bế cô đi khoe khắp nơi, thiếu chút nữa là ông nội đã nhảy vào cướp cô đi rồi. Lại còn ôm đồ phiền phức đến trước mặt cậu, hỏi cậu có muốn cô vợ nhỏ này không!Sau đó... Cố Thần chọn bỏ qua câu trả lời của chính mình, cũng bởi vì vậy mà lúc còn bé, cậu đã giải quyết giúp cô không ít phiền sân, mấy ông lão đang đứng hoặc đang ngồi, vây quanh một chiếc bàn tròn nhỏ, cười to nghiêng ngả không giữ hình tượng chút mắt của cậu chỉ dừng lại ở cô gái đang ngồi trong đám đông thể Sở Dư không được thể mềm mại mà nhỏ nhắn, mặt có phần xanh xao, tính tình ấm áp lại dịu dàng, cứ như mỹ nữ bước ra từ trong tranh thủy mặc, rất có thần cười lanh lợi ngoan ngoãn, khiến người ta lần đầu tiên gặp đã nâng hứng cô trong lòng bàn tay mà yêu thương bảo vệ, như thể chỉ cần gió thổi mạnh hơn một chút là sẽ có thể thổi cô bay đi. Lúc này dường như cô nhìn thấy được chuyện gì đó thú vị, khóe miệng khẽ cong Thần không kiên nhẫn hừ một tiếng, có gì vui đâu chứ! Rõ ràng chỉ vừa mới vào thu thôi, thế mà đã mặc dày như vậy rồi.”Ông Cố!” Cậu hét nói này rất lớn, khiến những người ở trong sân đều quay đầu lại có người tới, mắt ông Cố liền sáng lên.”Sao con lại tới đây?”Trong ánh mắt ông xẹt qua một tia sáng, nhìn đám bạn già xung quanh, rồi lại bĩu môi như chê trách, thấp giọng nói.”Ông ở nhà họ Sở đây rồi, cần gì lo lắng hả.”Nói rất nhỏ nhưng vừa đủ để những người xung quanh có thể nghe ông lão im môi Sở Dư cong lên, đúng là người già trẻ ông lão ở đây đều là những người có công với đất nước, nhưng đã nghỉ hưu cả rồi, dĩ nhiên những lúc rảnh rỗi cũng rất hay khoe khoang về con cháu cũng đã khoe cậu với mọi người trước khi cậu đến ngoại của cô rất thích khen cô, lần này cũng vậy, đưa cô lên tận trời xanh Cố bị người ta khoe khoang vượt mặt, không chơi nữa, mạnh miệng nói, “Đúng rồi, thằng nhóc Cố Thần cũng giống vậy đấy, ngày nào cũng lo cho tôi, vừa về nhà cái là phải đỡ tôi, ông nói xem, cơ thể tôi khỏe như này mà còn cần nó phải lo lắng à?”Từ nhỏ đến lớn, không phải mấy ông lão ở đây không biết Cố Thần là một đứa trẻ như thế nào, nhìn thằng bé lớn lên, đúng là một đứa trẻ ngoan, chỉ là tính khí của thằng bé này thật là... thật sự có thể làm chuyện chu đáo vậy ư?Mọi người ra hiệu suỵt suỵt với Cố mặt dày, nghiêm túc lặp lại thêm lần giờ Cố Thần đến đón ông về nhà, lại khiến ông thêm phần hãnh diện, có thể tự tin khoe một mắt của Sở Dư cũng đang nhìn chàng trai vừa đến miệng liền dừng lại, Cố Thần hất cằm, rồi không hiểu ma xui quỷ khiến gì làm cậu nói khác đi, “Cố phu nhân không muốn đến nên mới để con đến.” Chứ không phải cậu muốn chạy xa thế ha ha ha ha ha!Một đám người già liền cười to chế nhạo ông khắc mặt ông Cố đỏ bừng, vừa mới khoe trước mặt mấy ông kia, cuối cùng lại bị thằng nhóc này làm cho mất có phải là cháu ruột của ông không thế?!”Không đi! Về gì mà về chứ!” Ông đen mặt, khoát tay, có phần giận dỗi, “Chơi xong ván cờ đã rồi nói sau.”Cậu cau mày, cũng bướng bỉnh không kém, “Ai thèm quản ông chứ?” Vừa nói cậu vừa đi tới, nhìn quân cờ hai bên rồi ngồi sang một bên, “Tiếp theo là ai đánh?””An An nhà ông!” Ông Sở chỉ vào bàn cờ rồi cười tít mắt, khuôn mặt luôn hòa nhã để lộ mấy phần kiêu An là tên ở nhà của Sở Dư, từ lúc cô sinh ra đến đến giờ lúc nào cũng yếu ớt... Vậy nên mới có cái tên này*.*Nhà họ Sở cầu mong Sở Dư được bình an nên đặt tên cô là An An.Cố Thần nghe thấy thế bèn đưa mắt nhìn sang, lông mày nhếch lên, dường như không tin, “Cậu á?”Biết rồi còn Dư nhìn Sở mất hứng, khẽ hừ,“Vẫn không tin à?””Thế là con không biết rồi, ông nội của con hoàn toàn không phải là đối thủ của An An nhà ông đâu.”Mấy ông kia cũng hùa theo, ông một câu tôi một lời để Cố Thần biết “kỷ lục” của ông Thần lấy lại tinh thần, gật nhiên là cậu thể là do thiên phú, điểm kỹ năng của Cố Thần đều được tính theo phương diện quân sự, cả mưu lược cũng vậy. Còn ông Cố thì lại không giỏi mưu lược, lúc nào cũng bị cậu vượt Sở Dư còn bé, cô chỉ chạy được vài bước đã lên cơn hen suyễn, vì vậy việc cô thường làm nhất chính là ôm sách vở im lặng xem người khác chơi, cậu chê cô sống quá nhàm chán, thế nên mới bắt đầu dạy cô chơi khi được ông Sở nhắc nhở, ngược lại ông Cố nhớ đến cháu trai ông hồi nhỏ đã rất có khiếu đánh cờ, lúc nào cũng thắng ông. Mắt ông sáng lên, tính mở miệng, nhưng nghĩ đến sắc mặt vừa rồi là lại cứng đờ, không tiện vất thể diện mà yêu cầu tới đánh lui mấy quân cờ, ông Cố nghiêm túc đi lại một nước, sau đó lại ồn ào với người xem bên cạnh đang chỉ điểm cho họ đều chỉ sai hết cả Sở Dư cong lên, chỉ nhìn mà không giục.”Cậu lạnh à?” Không biết từ lúc nào Cố Thần đã ở sau lưng cô, hai ngón tay kéo lấy áo gái nhỏ à, thân thiết đến mấy cũng không được dễ dãi cho người ta đụng vào áo của mình như vậy Dư lùi ra, kéo áo mình ra khỏi tay cậu, “Không lạnh.””Không lạnh sao lại mặc nhiều quá vậy?”Cậu thu tay về, nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong vắt của cô, nhưng hai giây sau lại không tự chủ được mà dời đi, lẩm bẩm, “Vốn đã xấu rồi còn mặc dày nữa, trông cứ như một con gấu ấy.”Sở Dư nhìn cậu, một quân cờ bắn lên đầu gối giả vờ tránh, kết quả lại bị đánh thật, “Còn không cho người ta nói thật à?””Được rồi được rồi.” Thấy cô chuẩn bị đánh tiếp, chàng trai đầu đội trời chân đạp đất... lập tức sửa lại, “Cậu xinh nhất, cậu đẹp nhất.”Thật ra không phải là cậu sợ, mà là do... Cô đánh rất đau, đúng thế, vì rất đau, thực sự rất đau, một người đàn ông tốt không nên đấu với phụ tay nhỏ nhắn lấy quân cờ lại, bỏ vào trong hộp.”Khi nào cậu đi?” Ngón tay bất giác chạm vào tóc sau lưng Dư nhíu mày, cũng không biết làm sao, “Sao cậu cứ táy máy tay chân hoài thế?”Bàn tay trượt xuống mái tóc mềm, đầu ngón tay nắm chặt, trên trán cậu có mấy phần bất mãn, “Keo kiệt.”Lúc này đám người kia cũng dừng lại, ông Cố nhìn chằm chằm bàn cờ, suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không biết mình nên đánh tiếp nước cờ cùng ông cũng không chịu nổi nữa, liếc trộm Cố Thần hai lần, thấy cậu nhếch miệng, vẻ ngang ngược cũng đã giảm được đôi phần, nhất thời thở phào nhẹ chao, thằng cháu trai của ông đúng là yêu ông khụ, “Thằng hai, tới xem giúp ông một chút đi.”Ông nói với vẻ mặt nghiêm túc, nói xong còn giải thích một cách hiên ngang, “Thằng hai là cháu tôi, là gia đình của tôi, vừa khéo ông Sở với Tiểu An An cũng là hai ông cháu.” Mấy ông lão không chịu được độ mặt dày của ông Cố nữa, quả đúng hai người họ là ông cháu, nhưng nào có ra trận cùng Cố cũng mặc kệ, vỗ vào vai Cố Thần, “Nghĩ lẹ đi.”Lần này bọn họ chắc chắn sẽ thắng. Ông có thể cảm nhận được khả năng đánh cờ của Sở Dư và Cố Thần nhìn Sở Dư, đúng lúc cô cũng đang nhìn lại, trong vắt một mảng, đen trắng rõ chợt tim thắt lại, Cố Tiểu Gia dời mắt nhìn sang bàn cờ, không tập trung quét một vòng, lấy tay chỉ vào một vị trí. Mắt ông Cố sáng lên, cầm cờ đặt cái cạch Dư...Ông Sở...Mọi người cười ầm lên.[Nhật ký mất mặt của Cố Tiểu Gia 2]Cố Tiểu Gia Tôi không muốn đến nhà họ Sở đâu!Bảo vệ Thiếu gia ơi cậu rớt giày Tiểu Gia Ấy, chắc không phải do tôi chạy nhanh đâu.
ông đây cóc sợ vợ