[Truyện hay] - Cô Vợ Trốn Nhầm Phòng - TRuyện Ngôn Tình Hện Đại HayTruyện Ngôn Tình Sắc Ông Xã Tổng Tài Tổng hợp truyện ngôn tình hay nhất mọi thời đại. DANH SÁCH CHƯƠNG. Chương 1: Ngủ nhầm người 31/05/2020. Chương 2: Đây không phải là mua bán 31/05/2020. Chương 3: Bị ép chia tay 31/05/2020. Chương 4: Đã chịu đựng cái nhà này đủ rồi! 31/05/2020. Chương 5: Vậy mà đã mang thai! 31/05/2020. Chương 6: Thu hoạch của bà Doãn 31/05/2020 Cô Vợ Nghịch Ngợm Chọc Nhầm Ông Xã Giàu Có Chương 3 Trong phòng không quá sáng, Sa Chức Tinh cũng không thấy nhìn rõ sắc mặt của anh nhưng vẫn có thể cảm nhận được anh đang nhìn mình, thậm chí còn có thể cảm nhận được cảm xúc trập trùng của anh. Chương 1: Ngủ nhầm người. Nhóm dịch: Thất Liên Hoa. Cố Hề Hề cảm nhận được sự ấm áp từ trong lồng ngực của đối phương, cố gắng nhẫn nhịn mà nằm im trong sự ấm áp ấy. Mặc dù cả đêm hôm qua không hề được nghỉ ngơi, khiến cho cả người cô vô cùng mệt Truyện ngôn tình hay trọn bộ kể về tình huống dở khóc dở cười của nữ chính, là một model, vào một ngày đẹp giời cô đã bị lão boss khốn nạn bỏ Truyện Bác chiến nuôi nhầm sư tử rồi với hơn 3310 truyện liên quan kho truyện Bác chiến nuôi nhầm sư tử rồi tổng hợp hay nhất - Trang 1 TruyenFun .Net HOME Tôi “đã là” cô, hồi xưa, ở những buổi tiệc nơi chồng tôi tỏ ra quan tâm đến những người phụ nữ khác và G., nhân tình của anh, có mặt. Vài lần, S. chăm chú nhìn tôi với cái nhìn đắm đuối. Rồi tôi đột nhiên quyết định nói chuyện với vợ anh. Truyện Đêm Khuya Việt Nam_ CHIM NHẠN TRỞ VỀ _ Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam VOV 1024.mp3. VOV Live - Đọc Truyện yesterday. Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Câu chuyện kể về bệnh viện thiên đường với những phong cách khám vô cùng đặc biệt. Tại đây chỉ nhận phụ nữ, nhưng trước khi khám bệnh đều phải kiểm tra lồn trước. Yêu cầu nhỏ của bác sĩ là phải cho anh xem lồn trước khi khám. Nhưng sự nổi tiếng của y bác sĩ khiến cho bệnh nhân đến rất nhiều. Và em tây ba lô này cũng muốn khám chữa bệnh. Kết quả là khi cả 2 cùng nứng lên đã chịch nhau ngay trên giường bệnh… Phản hồi Báo Lượt xem20/05/2022Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạobili_1024201708 0 Người theo dõi 19 Videos Nội dung phim 18+ Chọc Nhầm Mẹ Vợ Shinya đã lâu chưa được làm tình với bạn gái Yui của mình. Sau bao nhiêu lần cầu xin, gạ gẫm cuối cùng cô ấy cũng đồng ý cho phép cậu làm tình vào tuần sau. Cuối cùng sau một thời gian dài chờ đợi, ngày đó đã tới. Cậu lao vào nhà Yui và thấy cô ấy có vẻ như đang ngủ say, không thể chịu nổi nữa, Shinya lại gần, rút của quý của mình và chọc vào chỗ ấy của cô ngay lập tức. Nhưng khi nhìn rõ gương mặt của người mình vừa mới chọc thì cậu mới tá hoả, đó không phải là bạn gái cậu. Khi Yui trở về thì Shinya mới biết đó là mẹ của bạn gái, Rio Ohara. Mẹ của Yui chỉ tình cờ tới nhà con gái chơi và không ngờ lại bị bạn trai của con gái chọc như vậy. Thế nhưng không những không nổi giận mà Rio Ohara còn cảm thấy kích thích và sung sướng. Vợ chồng cô luôn bất hoà nên đã lâu cô chưa được thoả mãn thú vui tình dục. Shinya lại có khoai to, khoẻ và rất sung sức khiến Rio Ohara liên tục lên đỉnh mà trước đây chồng cô không thể cho cô. Từ lúc đó, lợi dụng chuyện thằng con rể tương lai chọc nhầm mẹ vợ, cô liên tục bắt Shinya phải làm tình cùng cô, thoả mãn tình dục của cô. Và chính Shinya cũng không thể cưỡng lại cơ thể đầy đặn quyến rũ của người sẽ có thể là mẹ vợ tương lai của mình. Tags chọc nhầm mẹ vợ, con rể và mẹ vợ, mẹ vợ dâm đãng, mẹ vợ mông to, mẹ vợ xinh đẹp, ngủ với mẹ vợ “Dậy sớm vậy?”Minh Hạ đang đi qua khu vườn đến tiền sảnh đột nhiên lại nghe thấy có người nói. Cô nhìn bốn phương tám hướng cũng không thấy một bóng người liền cho mình đã nghe nhầm, lại tiếp tục đi về phía trước.“Em không nghe hiểu được tôi nói gì sao?” Một bóng đen ở góc vườn đi tới cười nhạt nói “Không phải em đang cùng thầy giáo học tiếng Nhật sao?”.Cô hơi kinh ngạc nói, “Anh tư, chào buổi sáng”. Từ sau vụ gặp mặt lần trước, anh mất tích gần một tháng trời, bây giờ tự nhiên lại chạy đến, khó trách cô nhất thời ngây người không kịp phản ứng.“Đừng gọi tôi là anh tư”, anh nghiêm nghị nói.“Tôi nhớ tôi đã nói rõ em không được gọi tôi như thế nữa rồi!” Anh thống hận cái cách xưng hô này của cô.“Sao vậy ạ?”. Cô thật sự không hiểu tại sao lại không được gọi anh như vậy. Rõ ràng các anh chị khác đều vui mừng chấp nhận mà, chẳng lẽ anh không muốn sao? “Em cảm thấy anh dường như không thích có em gái, nhưng sao lại thế ạ?” Minh Hạ tuy rằng anh đang bất mãn nhưng vẫn to gan do dự một lúc, chậm rãi buông lỏng tay, vẻ căng thẳng trên gương mặt cũng từ từ biến mất, cả người xem ra có chút thất đã nói sai chuyện gì sao? Tại sao anh đột nhiên lại mang vẻ thương tâm thế kia?“Anh yên tâm, em không cướp mất cha đâu”. Cô cảm thấy anh tư vì sợ cô chiếm mất thời gian của cha nên mới không thích cô.“Tôi đâu có ngây thơ như em nghĩ………” Anh nở một nụ cười thống khỏ làm Minh Hạ có chút chấn động.“Anh………….có thể nói cho em biết là chuyện gì có được hay không?”. Cô không thích nhìn vẻ mặt như vậy của anh, cô thà rằng nhìn thấy dáng vẻ hung hăng của anh còn cảm thấy việc này dường như có liên quan vô cùng lớn đến việc tại sao anh tư không thích cô ở lại đây.“Dựa vào cái gì mà em đòi hỏi tôi nói cho em biết?” Anh đột nhiên muốn trêu cợt cô.Dựa vào cái gì? Dựa vào……….. anh đã từng nói qua, anh không ghét em!” Cô nhớ lại rõ ràng anh đã nói thế mà, nếu không ghét cô thì cũng không thể không cho cô biết chứ?Anh nghe xong, ngớ ra một lúc rồi lập tức cười váng lên “Tôi lại tự mang đá đập vào chân mình rồi!”, còn bị cô bắt được nhược điểm của anh nữa không nói một tiếng kéo tay cô đi về phòng ruột anh, hiếu thắng và ham muốn độc chiếm nhưng không thể nắm bắt được trái tim của người chồng. Bà không thể tin vào chuyện này, thậm chí trước lúc chết còn không ngừng muốn chiếm lấy tất cả những gì thuộc về cha ở trước giường bệnh, anh thấy ánh mắt mẹ vô cùng phức tạp, đôi mắt đã từng vô cùng xinh đẹp nay lại tràn đầy đau thương, không cam lòng, u oán cùng bất đắc dĩ.“Ở trường có buổi học nên con đến muộn một chút”, Thức Minh giải thích.“Trường học…….. mẹ là mẹ con, hơn nữa đã sắp chết mà con còn có tâm trạng đi học!” Bà không thể tin nổi, dường như niềm hy vọng cuối cùng đã rơi im lặng không lên tiếng, chấp nhận oán thán không thể thổ lộ của mẹ.“Con là đứa con nhỏ nhất, mẹ thương nhất, mẹ…….”“Mẹ, con xin lỗi, con đã đến trễ” Anh thừa nhận bởi vì anh khó có thể chấp nhận thần kinh mẹ anh lại trở nên như vậy, làm cho người khác căng thẳng, mới từ từ đến người trong nhà không nguyện ý đến thăm mẹ, bao gồm cả cha, chị gái cùng anh trai. Bọn họ khó có thể tha thứ cho chuyện mẹ vì không cam lòng việc cha nuôi dưỡng tình nhân ở bên ngoài mà cầm dao ám sát cha. Mặc dù là cha có lỗi, vả lại trong lúc hỗn loạn mẹ đã đả thương mình, nhưng hành động của mẹ như vậy ai có thể chấp nhận chứ?”Thức Minh, mẹ thật muốn chết đi!”“Mẹ, mẹ đừng nói càn”. Anh biết mẹ nói thật nhưng không đành lòng dùng lời thẳng thắn khiến mẹ tổn thương. Vết thương có thể phục hồi nhưng oán hận ứ đọng đã lâu trong lòng đã thành tâm bệnh, không có thuốc nào có thể cứu được.“Cha con đâu? Sao lại bận rộn như vậy?” Bà càng nói càng kích là vợ chưa cưới của ông, là mẹ của bốn đứa con ông! Bây giờ bà đang muốn chết mà chẳng đáng để ông quan tâm một chút sao?Anh trầm mặc nhìn mẹ đang tuyệt vọng. Không phải anh không biết câu trả lời, nhưng anh không muốn giải thích nhiều.“Bận đến mức không thể có thời gian gặp mẹ? Suốt nửa năm nay không hề để ý đến mẹ!”“Tất cả mọi người đều đang bận mà mẹ, đừng nghĩ nhiều nữa”, Thức Minh không nhẫn tâm, tiến lên nhẹ ôm lấy người mẹ yếu đột nhiên cảm thấy mẹ rất đáng thương, cả tuổi thanh xuân đã qua trong cái nhà này, mà quay đầu lại cũng chỉ có một đứa con cùng bà trải qua đoạn cuộc sống ngắn ngủi cuối cùng này.“Mẹ yên tâm, cha sẽ mau chóng đến thăm mẹ”, anh tin lời nói dối thiện ý có thể an ủi được người khác.“Thức Minh, mẹ không muốn có người khác chiếm vị trí của mẹ, nữ chủ nhân của Tịch Mộc gia vĩnh viễn chỉ có mẹ mà thôi. Mẹ cũng không muốn cha con có đứa con khác, mẹ không muốn!” Từ trước đến nay ngay cả trong mộng bà cũng sợ những điều ấy xảy vốn luôn tỉnh táo lạnh lùng mà bị mẹ dọa cho phát sợ.“Được, được, không có, không có, con sẽ không có em trai, em gái nữa”, anh thề với yên lòng cười nói “Con trai ngoan, con không được quên lời nói ngày hôm nay. Con nhất định phải giúp mẹ, nếu không mẹ chết cũng không nhắm mắt………”“Mẹ!” Thức Minh thấy mẹ bắt đầu thở dồn dập, mắt trợn ngược lên vội vàng kêu to “Gọi bác sĩ đến!”“Mẹ không xong rồi…. Thức Minh…… Con nhớ…… Không được có mẹ khác…… Không được có em trai, em gái………..”Nghe anh lạnh lùng miêu tả tình huống lúc đó, trong lòng cô kinh ngạc không nói ra tư bề ngoài vô tình lãnh khốc đáng sợ, nói chuyện thì hung hăng nhưng lại kể chuyện cũ cho cô nghe, một chuyện mà cô nghĩ anh không hề muốn nhớ mắt đen trắng rõ ràng của cô chăm chú mãnh liệt nhìn anh.“Đừng nhìn tôi như thế!”, Tịch Mộc Thức Minh không nhịn được hét lên, anh ghét bị người ta nhìn chòng chọc không rời mắt như vậy.“Anh thật độc tài chuyên chế!” Minh Hạ cau mày nhỏ giọng oán trách.“Không ai có cam đảm dám cãi lại lời cảnh cáo của tôi”, anh nghiêm nghị tuyên cáo, trong lòng lại càng ngày càng thấy hứng thú. Trước đây chưa từng có ai nào dám đối với anh như vậy khiến anh có cảm giác mới mẻ, “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu”.“Xin lỗi anh!”. Cô cúi đầu xuống không dám nhìn anh.“Đừng tưởng là tôi cho em biết chuyện này có nghĩa là tôi chấp nhận em. Từ trước đến giờ tôi không bao giờ keo kiệt nói cho người khác biết nguyên nhân thất bại của họ đâu”. Tháng này đến bái tế phần mộ của mẹ anh lại nghĩ tới những chuyện này nên mới “thuận miệng” nói cho cô ra thì cũng chẳng có gì lạ khi anh tư coi cô cùng mẹ chính là những kẻ đã xâm lược cái nhà này, hơn nữa còn dần dần xâm nhập vào Tịch Mộc gia hô phong hoán vũ ở Nhật Bản. Anh tư thừa kế tâm nguyện của mẹ anh, muốn làm một con sư tử bảo vệ lãnh thổ, đề cao cảnh giác với người mới tới, ngay từ đầu đã có ý đối địch với cô, vận sức chờ phát nhiên cô bật cười.“Sao vậy?”. Cô còn cười được?“Anh chính là ghét tất cả những ai có thể trở thành em gái anh chứ không phải là ghét bản thân em?”“Em cũng muốn làm em gái của tôi!”“Ghét với thích chỉ khác nhau một tí ti thôi, không chừng có một ngày anh sẽ thích em!”“Được lắm, học thêm được một tí tiếng Nhật lại để phản bác tôi?”, anh lạnh lùng châm chọc không nhịn được lại cười lên, “Thật ra thì anh là người rất dịu dàng”.Anh cau mày lại, thật sự nghi ngờ cô mà lại học giỏi tiếng Nhật sao, mà lại dùng từ “dịu dàng” để miêu tả anh?“Là vì anh không muốn làm tổn thương mẹ anh!” Mặc dù chính vì vậy mới khiến anh nhìn cô không vừa mắt, nhưng cô biết đây chính là chuyện thường tình của con người."Minh Hạ."Dạ?”, đây là lần đầu tiên anh tư gọi tên cô!“Em đơn thuần như vậy sẽ bị người khác bắt nạt, không cho em tùy tiện ra ngoài nói lung tung!”. Nhìn dáng vẻ không hiểu chuyện của cô, anh liền tức giận, trêu trọc cô là ngu ngốc nhưng anh cũng giận chính mình tại sao lại lãng phí thời gian cùng nước miếng mà thao thao bất tuyệt với cô, “Trong xã hội thượng lưu Nhật Bản, không thể lộ nhược điểm để người khác khi dễ”.Minh Hạ cười thầm, phát hiện ra anh tư nghĩ một đằng nói một nẻo, ngoài miệng nói không dễ nghe chút nào, nhưng tâm thật là tốt, cô càng muốn anh chấp nhận, cả đời làm em gái anh.“Bắt đầu từ mai em sẽ cùng tôi học tiếng Nhật”.“Sao lại thế ạ?” Cô kinh ngạc hỏi.“Cha bảo tôi dạy em”, cho dù anh không tình nguyện, nhưng khó mà cãi lại lời cha.“Vậy …làm phiền anh ạ”, cô cười rạng rỡ.“Biết sẽ làm phiền tôi là tốt rồi”, anh có chút mất kiên nhẫn, phiền toái phất phất tay một cái.“Tứ thiếu gia, cậu dậy rồi ạ?”, Tiểu Lâm phu nhân máy móc ở ngoài cửa gọi to.Dậy rồi”, anh theo thói quen đáp lại, hoàn toàn không để ý đến việc Minh Hạ vẫn còn ở trong phòng Lâm phu nhân bước vào, thấy Ngũ tiểu thư mới đến lại xuất hiện trong phòng Tứ thiếu gia, trong ánh mắt có chút kinh ngạc, nhưng bà nhanh chóng lấy lại ánh mắt hờ hững, “Chào buổi sáng, thiếu gia, tiểu thư”.Quả nhiên là quản gia đã trải qua sóng to gió lớn, cho dù thấy chuyện kỳ lạ cũng không dao động. Nhưng mặc dù bà không nói, Tịch Mộc Thức Minh cũng biết bà đang nghĩ gì, tại sao Minh Hạ vốn không được hắn ưa thích lại ở đây vào lúc sáng sớm?Minh Hạ có chút lúng túng gật đầu nói, “Tôi về phòng trước” rồi đứng lên, vội vàng đi ra khi cô đi, Tịch Mộc Thức Minh giống như không để ý, đột nhiên dùng giọng nói không chút biểu lộ nói với Tiểu Lâm phu nhân “Muốn cho ai ra vào căn phòng này là quyền của tôi”, anh muốn như thế nào thì được thế ấy, người khác không được quản, cũng không được quan những lời này khi vào tai Tiểu Lâm phu nhân thì bà lại nghĩ không phải anh đang công khai biểu lộ chủ quyền mà là đang cố ý phản đối bà quấy rầy hai người bọn đã phục vụ ở Tịch Mộc gia bốn mươi năm, so với ai khác đều hiểu chuyện hơn rất nhiều. Truyện Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao – Ôn Giai Kỳ – Hoắc Hạc Hiên. Tác giả 309 Thể loại Ngôn tình Trích Chương 1 truyện vợ yêu đem con bỏ trốn sao em dám “Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống thì thấy trong trong phòng khách phía dưới, ngoại trừ người đàn ông có ngày đêm mong nhớ thì ở bên cạnh anh còn một người phụ nữ khác. “Hoắc Hạc Hiên, mày có ý gì? Tạo bảo mày về chờ con chào đời, mày lại dẫn người phụ nữ này về có ý gì?” “Tôi có ý gì không ông rõ à? Tôi đã nói từ trước, tôi không có bất cứ liên quan nào đến cuộc hôn nhân này. Người phụ nữ tôi muốn cưới là Cố Cần Mai, bây giờ cô ấy đang đứng cạnh tôi!” Hoắc Hạc Hiên mặc một chiếc áo khoác màu đen mỏng, khuôn mặt anh tuấn như được điều khắc tỉ mỉ, đôi mắt đen sâu thẳm như băng lạnh. Anh nhìn chằm chằm người ba này, cả người nhìn qua như được bao phủ bởi một lớp sương lạnh! Ông Hoắc nghe thể thì lập tức giận sôi lên. “Đứa con bất hiếu này! Mày có biết bây giờ Giai Kỳ đã sắp sinh rồi không? Vậy mà mày lại nói như thế?” “Vì sao tôi không thể nói? Lúc trước nếu không phải trong đêm tân hôn mấy người tính kế tối thì sẽ có cái thai đó sao? Tôi nói ông biết, nó vốn không xứng có mặt trên đời này!” Im lặng. Ôn Giai Kỳ đứng trên đầu bậc thang chỉ cảm thấy trong lồng ngực như có thứ gì đó đâm mạnh, cơn nhau như tan nát cõi lòng truyền đến. Cô đứng nơi đó, trước mắt tối đen, cuối cùng không nghe thấy gì nữa. Anh nói… Con của cô không xứng có mặt trên đời này! Cô bắt đầu lung lay sắp ngã. “Ối! Mợ chủ!” Bỗng nhiên người giúp việc chú ý đến cái gì đó, bị dọa đến mức kêu lên một tiếng sợ hãi. Trong phút chốc, toàn bộ người nhà họ Hoắc đều bị chấn động. Mà hai ba con đang tranh cãi dưới lầu cũng chợt ngẩng đầu lên nhìn về phía trên. Đúng là một người phụ nữ có thai với chiếc bụng to. Nhưng mà bây giờ cô đang đứng ở đầu bậc thang, rất nhiều chất lỏng màu đỏ từ dưới váy của cô chảy ra. Sắc mặt của Hoắc Hạc Hiến hơi thay đổi. “Hoắc Hạc Hiên, tình yêu của anh… Thật đúng là vĩ đại, giẫm lên hài cốt của con mình để có được hạnh phúc. Nửa đời sau của anh… Ngủ có yên ổn không?” Lúc cuối cùng khi Ôn Giai Kỳ ngã xuống, cô nhìn chằm chằm người đàn ông này, chỉ nói một câu như thế. Đây là câu nói đầu tiên từ khi cô và anh kết hôn! Trong giây phút đó, Hoắc Hạc Hiên run lên. Còn chưa kịp lên tiếng, cô đã ngã mạnh xuống đất! “Nhanh đưa đến bệnh viện đi, nhanh đi!” … Mấy phút sau, cuối cùng Ôn Giai Kỳ bị hôn mê được đưa đến bệnh viện với tốc độ nhanh như chớp. “Hạc Hiên, anh đừng nghĩ nhiều như thế, chuyện này không liên quan đến anh. Đã thời nào rồi mà còn ép hôn, lại dùng thủ đoạn như thế, người phụ nữ kia còn dám nguyền rủa anh. Hạc Hiên…” Trong sảnh yên tĩnh, Cố Cần Mai muốn khuyên nhủ. Nhưng mà không ai ngờ, lời nói còn chưa nói xong thì người đàn ông chưa từng tức giận với cô ta đột nhiên nhìn cô ta với ánh mắt hung dữ! “Cô câm miệng cho tôi! Chuyện nhà họ Hoắc tôi khi nào đến lượt cố chen miệng vào?” Anh hung dữ cắt ngang lời cô ta, trong phút chốc ánh mắt trở nên vô cùng đáng sợ! Lập tức Cổ Cẩn Mai hơi run rẩy, nhưng cũng không dám nói gì. Ôn Giai Kỳ, đồ để tiện này! Tốt nhất là cô đừng trở về nữa, chết trong phòng sinh đi, một lớn một nhỏ đều mất mạng như thế mới tốt nhất. Theo dõi Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao tại Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

cô vợ trốn nhầm phòng