trao cho nhau môi hôn đắm say. Thì thầm bên tai em anh nói một lời. Anh yêu em lắm em ơi! Gần nhau như sushi bên cơm nắm em ơi. Anh yêu em lắm em ơi! Gặp em con tim anh như đang trống ra chơi. Mong sao nước mắt người đừng rơi. Không anh trông giống thằng dở hơi. Anh chỉ muốn nói
Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: virxinhdep. Tình Trạng: Đang Cập Nhật. 12cs đôthị hắcbang sắc xử-yết xửnữthiênyết. Chương 3. 7 tháng trước.
Đừng Bắt Tôi Yêu Em. Cô là con gái của trùm hắc đạo nhưng lại bị bán cho hắn vì cha cô đã thua cược. Hắn là con người lạnh lùng, bá đạo, khiến cho cả hai giới hắc bạch sợ hãi khi nghe đến tên.
Tổng Tài Bá Đạo Yêu Phải Em - (Chương 91) - Tác giả Phong Gian Tuyết Vũ Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Trong tập 22 Đừng bắt em phải quên phát sóng tối mai, mẹ Duy gọi điện thẳng cho mẹ Ngọc quyết ngăn cản đôi trẻ. Hai bà mẹ đều không muốn Duy và Ngọc yêu nhau. "Tôi đề nghị cô kiên quyết ngăn cản con gái cô qua lại với con trai tôi. Chúng nó không được phép yêu nhau
Ví dụ như cách xưng hô, lúc nói chuyện cứ chị chị - em em nhưng vào diễn lại phải yêu nhau thì sẽ khó hơn. Trong Đừng Bắt Em Phải Quên, tôi được diễn đúng với tuổi của mình, lại được bắt cặp với bạn diễn ít tuổi nên "phản ứng hóa học" có phần dễ dàng hơn.
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Trên xe, không khí bí bách đến nghẹt thở. Dục Nam tập trung lái xe, ánh mắt lâu lâu lại liếc sang phía Diệp Mi. Cô thì lặng yên ngắm nhìn cảnh đêm đang trôi qua cửa sổ. Ở cuối đường chân trời, mặt trời đã nhô lên một chút. Những tia nắng vàng đầu tiên trải nhẹ phớt qua trên những toà nhà cao nhất. Muôn hoa thức tỉnh khoác lên mình màu áo mới. Cảnh vật đẹp đến rung động lòng người. Một ngày mới hạnh phúc lại bắt đầu. Diệp Mi bất giác cười nhẹ. Nụ cười mà cô đã để quên ở chính thành phố này hơn 3 năm về trước. 3 năm trôi qua, hàng ngàn chuyện xảy ra. Một Diệp Mi ngông cuồng, nổi loạn, yêu cuồng si Dục Nam đã ra đi và được cất giữ ở đâu đó trong thành phố này rồi. Còn Diệp Mi bây giờ lạnh lùng, quyết đoán khác hẳn những năm tháng trước đó nhưng chỉ duy nhất một điều không đổi thay đó chính là tình yêu mà cô dành cho Dục Nam. Bao năm tháng đã qua, tình yêu lặng lẽ nảy mầm và lớn lên. Dục Nam nắm được nụ cười đầy sức sống của Diệp Mi. Anh lâu lắm rồi cũng chưa được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên như vậy của cô. Tình yêu và thù hận đã khiến cho cô gái anh yêu thay đổi hoàn toàn nhưng dù năm tháng có đổi thay mọi vật thì anh biết và chỉ cần biết duy nhất một điều Anh yêu Diệp Mi, Diệp Mi của anh."Em cười gì vậy?""Em thật sự đã về nhà rồi. Em thật sự muốn nghỉ ngơi rồi. Thời gian qua em mệt mỏi quá rồi."Diệp Mi cười thật tươi nhìn mặt trời đang dần lộ ra. Ánh sáng chiếu hắt vào trong xe làm nụ cười của cô không khác gì thiên Dục Nam dừng xe. Chiếc xe dừng khựng lại giữa đường. May sao bây giờ còn sớm, không có xe nếu không con đường đã bị Dục Nam làm cho tắc cả Nam lôi Diệp Mi ra ngoài. Cô vội vàng chạy theo anh. Bàn tay cô được anh nắm chặt. Sự ấm áp từ tay anh truyền đến làm tim cô đập rộn ràng như được bạn khác giới nắm tay thời đôi mươi. Hai người họ chạy lên tầng thượng của một toà nhà gần đó. Lên đến nơi thì cả hai đều thở hồng hộc lấy lại sức."Anh kéo em lên đây làm gì?"Diệp Mi dựa vào tường gần đó nhìn theo bóng dáng cao lớn của Dục Nam đang chắn trước mặt trời. Dù mặt trời sáng đến đâu nhưng với cô anh vẫn là nổi bật là ánh sáng đẹp Mi cười tươi vòng tay qua cổ anh, hôn thật sâu vào bờ môi lạnh của anh. Dục Nam có chút sững sờ rồi nhanh chóng đáp lại nụ người buông nhau ra rồi lại thở hồng hộc vì thiếu oxy. Bất chợt Dục Nam quỳ một chân trước mặt Diệp Mi. Anh lấy từ trong túi áo một chiếc hộp nhỏ. Diệp Mi không nói thành lời. Nước mắt như đã trực trào trong mắt Nam mở nắp chiếc hộp. Một chiếc nhẫn được gắn một viên kim cương ở giữa. Chiếc nhẫn quá giản dị so với một người như Dục Nam."Tôi, Quan Dục Nam, lấy danh nghĩa của một người đàn ông bình thường, không phải một Quan lão đại, một Quan tổng. Hôm nay tôi là một người bình thường như bao ngừoi khác xin được cầu hôn cô Lâm Diệp Mi. Anh chưa từng cho em một màn cầu hôn chính thức hay một đám cưới đầy đủ, chưa từng cho hạnh phúc dù chỉ một ngày. Cho nên hôm nay tôi nguyện dùng nửa đời còn lại yêu thương, trân trọng và bảo vệ cô Lâm Diệp Mi. Diệp Mi, em có đồng ý lấy anh không?"Diệp Mi khóc thành tiếng. Nước mắt tuôn như suối trên khuôn mặt cô. Giọng cô nghẹn lời trong cổ."Nhanh nào, cô gái, đừng làm anh phải quỳ mãi chứ."Diệp Mi lau nước mắt cuối cùng cũng bật được ra mấy câu."Em đồng ý, em đồng ý lấy anh."Dục Nam đứng dậy ôm chầm lấy cô. Môi và nước mắt giao nhau. Trên sân thượng của một toà cao tầng, một đôi nam nữ đang quấn chặt và trao cho nhau nụ hôn nồng thắm.~ END ~Cảm ơn các bạn độc giả đã theo dõi chuyện của mình. Đây là tác phẩm đầu tay của mình mà đã nhận được nhiều lượt views và votes như vậy là nhờ có các bạn. Thời gian qua thực sự được đồng hành cùng các bạn qua câu chuyện, mình rất lấy làm vinh dự. Mong các bạn vẫn sẽ tiếp tục theo dõi những tác phẩm tiếp theo của mình. Cảm ơn mọi người rất nhiều.❤️Dư kiến up truyện mới 1/9Tên truyện Quên đi mua Gió
"Cô muốn gì, tiền của gia đình tôi sao? Cô đừng hòng lấy được một xu. Tôi nói luôn với cô, nếu cô không yêu anh tôi, đến với anh ấy vì tiền thì hãy mau mau cút đi."Dục Nhi không hề thương tiếc nói thẳng vào mặt Diệp Mi. Hai người đang đứng ngoài vườn hoa của biệt thự."Xin lỗi, Quan tiểu thư. Tiền của gia đình cô...một đồng tôi cũng không thèm. Tiền bạc, của cải là thứ tôi không thiếu."Diệp Mi nhàn nhã, mắt không gợn sóng nhìn Dục Nhi. Dục Nhi nhíu mày nhìn cô gái trước mặt."Đừng nói dối tôi. Cô không muốn tiền thì dính lấy anh tôi làm gì, hửm."Diệp Mi cười lạnh, ánh mắt sắc sảo vẫn ung dung nhìn lướt qua khuôn mặt Dục Nhi."Tôi dính lấy anh cô là vì tôi muốn một gia đình được chưa? Tôi muốn con tôi có cha, có mẹ đầy đủ."Dục Nhi chẳng mảy may tin mấy lời của Diệp Mi. Dục Nhi bắt đầu tức giận. Hừ, cô gái này, đến nước này còn giả vờ không ham tiền bạc của gia đình cô. Đúng là mặt Nhi giận giữ định cho Diệp Mi một bạt tai. Nhưng bàn tay gần chạm đến khuôn mặt trắng mịn thì đã bị ngăn Diệp Mi bắt đầu tản ra hơi lạnh. Bàn tay nắm lấy cổ tay Dục Nhi bấu chặt. Ánh mắt như muốn giết người. Dục Nhi bất giác muốn lùi lại bởi khí thế áp đảo của người phụ nữ này. Nhưng cổ tay cô lại không thể dịch chuyển nổi. Cô ta....có học võ. Không tầm thường. Diệp Mi sau một hồi bình tĩnh lại mới thu tay về, vẻ mặt lại thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra."Cô là ai?"Diệp Mi bỏ đi không hề có ý định trả lời câu hỏi kia. Dục Nhi mặt tái lại. Cô ta dám bỏ đi khi chưa trả lời mình sao. To gan lớn mật tưởng cưới được anh tôi thì muốn làm gì thì làm chắc. Tiện Nhi lao đến túm bờ vai Diệp Mi. Theo phản xạ Diệp Mi giật tay lại khiến Dục Nhi bắt hụt mà bổ nhào xuống đất, ngã sõng soài."Cô được lắm, dám đẩy ngã tôi!!"Sức kiềm chế của Diệp Mi đã lên đến đỉnh điểm. Đúng là sống trong nhung lụa, không biết tốt xấu mà. "Tôi đẩy...."Diệp Mi còn chưa nói hết câu, từ đắng sau một bóng dáng cao lớn đã lao đến chắn trước cô và Dục Nhi. "Hai người sao vậy? Sao em lại ngồi dưới đất?"Dục Nam lo lắng hỏi thăm cô em gái được anh cưng chiều hết mực."Chị ấy ẩn em ngã. Huhu, em chỉ bảo chị ấy sau này có thời gian đi uống cà phê với nhau mà chị ấy tức giận bảo em là loại hạ đẳng, không đáng để chị ấy đi cùng. Không những vậy, chị ấy còn đẩy ngã em."Dục Nam tức giận quay sang quát Diệp Mi."Em cũng vừa vừa hay phải thôi. Dục Nhi, em ấy có làm gì em đâu! Em ý chỉ muốn thân thiết hơn với em mà tại sao em lại chửi bới, ẩn ngã em ý hả."Dục Nam chờ lời biện minh của Diệp Mi. Nhưng không cô chỉ đứng im lặng. Khuôn mặt xinh đẹp không biểu cảm, lạnh lùng nhìn xuống hai anh em họ Quan. "Em thật khiến anh thất vọng."Dục Nhi đằng sau nở nụ cười đắc thắng với Diệp Mi. Dục Nam nhẹ nhàng đỡ em gái dậy đưa vào nhà. Trước khi đi còn nhìn Diệp Mi bằng ánh mắt buồn Mi vẫn lặng yên đứng. Cô tưởng Dục Nam hiểu cô, sẽ không bao giờ nghĩ cô làm vậy. Hoá ra anh với cô cũng chỉ gắn kết với nhau mỗi xác thịt không hơn không kém. Lần này ngừoi thất vọng nên là cô thì đúng Mi lặng lẽ dảo chân vào căn biệt thự. Vừa bước vào cửa, cô đã hứng nguyên một cái bạt tai của Kì Hàn. "Cô còn vào đây làm gì. Loại đàn bà như cô, muốn cái gì? Cô là ai mà dám chửi Dục Nhi là loại người hạ đẳng. Cô không xứng. Cút."Diệp Mi vẫn giứ nguyên sự im lặng. Ánh mắt cô quét quanh phòng khách. Dục Nhi đang ngồi trên sô pha được Dục Nam băng bó vết thương ở chân. Đức Phú thì ngồi trên ghế mặt không cảm xúc nhìn cuộc cãi Mi cười nhẹ nhưng tơ hồng, cô cười như không."Vậy hoá ra...một gia đình có học mà lại như thế này. Tôi còn chưa nói gì về vụ việc vừa rồi mà từng người từng người đã quay ra sỉ nhục tôi. Các người nghĩ mình là chúa trời hay sao mà ai cũng phải nghe theo sao? Hả? Dục Nhi à, tôi khuyên cô, làm người cũng phải có đạo đức sống. Đừng tưởng cô là tiểu thư mà muốn nói nhăng nói quậy gì cũng được. Còn Quan phu nhân, bà là ai mà dám chửi tôi? Dục Nam, anh...khiến em thật sự quá thất vọng."Diệp Mi cô nói xong khiến cả căn phòng im Nam quay sang nhìn cô, ánh mắt dò hỏi. Còn Kì Hàn và Dục Nhi thì tức không nói nên Mi cất bước ra khỏi căn nhà kia. Thật là nực cười mà. Bọn họ là ai mà dám nói cô. Diệp Mi đứng cạnh chiếc xe thể thao của Dục Nam. Cô dùng lực đạp mạnh làm chiếc cửa kính vỡ tan tành. Cô cho tay vào trong mở cửa. Sau khi vào xe, Diệp Mi giật tung bàn điều khiển. Cô giật thật mạnh chiếc giây vàng mã hoá xe. Chiếc xe như cô mong muốn nổ máy rầm rầm. Trước khi phóng xe đi cô vẫn nhìn thấy Dục Nam đang đứng trước cửa nhìn người cmt đoán tình tiết đoạn sau nhé, đang rất gay cấn.
Share this post ĐỒNG NHÂN - CẢI BIÊN Chưa Cập Nhật Posted on 26/02/2019 in Đô Thị TẢI XUỐNG VUI LÒNG ĐĂNG NHẬP Tên khác Tình trạng Nguyên Bản F + Ngoại Thiên F Tên tiếng trung Tác giả Jenmieband Text Convert Ebook Nội dung Cô là con gái của trùm hắc đạo nhưng lại bị bán cho hắn vì cha cô đã thua cược. Hắn là con người lạnh lùng, bá đạo, khiến cho cả hai giới hắc bạch sợ hãi khi nghe đến tên. Liệu giữa cô và hắn sẽ có tình yêu Lưu ý Ebook có hình ảnh và nội dung nhạy cảm, đề nghị cân nhắc kỹ trước khi xem, kẻo tinh tẫn nhân vong. You might also like...
Giới thiệu truyện Đừng Bắt Tôi Yêu Em “Đừng Bắt Tôi Yêu Em” là tựa truyện ngôn tình kết hợp với thể loại hắc bang mang nội dung vô cùng hấp dẫn và lôi cuốn. Cô và hắn vốn không quen biết nhau, đi trên hai đường thẳng song song ngược hướng nhưng duyên số kỳ lạ lại dẫn dắt hai người đến với nhau. Diệp Mi là cô con gái độc nhất vô nhị của một ông trùm giới hắc đạo. Nhưng ông trùm ấy có tàn nhẫn bao nhiêu, máu lạnh bao nhiêu thì vẫn có những lần gục ngã. Mà lần gục ngã đầu tiên trong đời ông chính là thua cược trước hắn. Ông đã quá tự tin vào năng lực của mình để rồi mất đi cô con gái yêu quý vào tay hắn. Diệp Mi thực sự hận cha của mình nhưng cô cũng chẳng thể làm gì được ngoài việc nhẫn nhịn đi theo hắn. Bởi so với cha cô, hắn còn máu lạnh, tàn nhẫn và quyền lực hơn rất nhiều lần. Sáu tháng kinh hoàng, sáu tháng đau khổ, sáu tháng cô ở cùng hắn giống như quanh quẩn trong địa ngục chết chóc. Hắn coi cô như một công cụ để thỏa mãn ham muốn của hắn. Ngậm đắng, nuốt cay trong cả một thời gian dài như vậy, liệu Diệp Mi có thể thoát khỏi tên ác ma đó?
"Em nói đi, tôi nghe."Cả cơ thể Dục Nam bỗng căng cứng lên. Hắn tôn trọng lựa chọn của cô. Nhưng ít ra thì vẫn còn hy vọng mà, phải không?"Dục Nam à, em rất hiểu ý anh. Anh muốn một gia đình. Một người vợ, một đứa con. Anh tìm kiếm một mái ấm. Nhưng..."Chưa nghe cô nói hết câu, Dục Nam đã mất kiên nhẫn mà đứng lên. Khuôn mặt hắn lạnh đến mức khiến Diệp Mi cũng phải co rúm lại."Em không cần nói nữa, anh hiểu ý em. Đi đi, sống cuộc sống của em. Hứa với anh, chăm lo cho con của chúng ta thật tốt. Được chứ? Anh sẽ không gặp lại em nữa."Dục Nam đứng quay lưng lại với Diệp Mi. Nhưng sự cô đơn in rõ trên tấm lưng anh. Cô mím môi lại. Bỗng Diệp Mi đứng dậy tiến về phía Dục Nam. Hắn chưa biết gì đã bị cô ôm chầm lấy từ đằng sau. "Anh thực sự hiểu em sao?" Dục Nam vẫn lặng thinh đứng đó, hắn coi đó là lời từ biệt. "Nhưng...em muốn sự tự do của mình. Em đồng ý, xây dựng một gia đình với anh...."Chưa nói hết, cô lại bị Dục Nam ngắt lời. Hắn ôm chầm lấy đè cô xuống giường hôn ngấu nghiến. Cô nói không sai mà, họ nói chuyện không quá nổi 2 phút!!! "Buông em ra, em còn chưa nói hết."Hắn cưng chiều, để cô ngồi trong lòng."Em muốn gì anh cho hết."Diệp Mi cười tà mị, tranh thủ trêu anh tí vậy, cô là người thù dai đó nha."Được thôi, anh nói đấy nhá. Em muốn 50% cổ phần của Quan thị, 2 lô hàng vũ khí 100 tỷ $ của bang Nam Nhiếc. Sao nào anh đáp ứng được không?"Diệp Mi tưởng anh sẽ cứng họng, không ngờ người đàn ông này lại ngỗ ngược ngồi bật dậy."Chờ anh tí, để anh dặn dò Hùng Kiện sắp xếp giấy tờ từ chỗ luật sự. Chắc ngày mai sẽ mang đến cho em kí. À...còn 2 lô hàng thì hơi khó. Vì bây giờ chỉ có một lô 250 tỷ $ thôi. Em lấy tạm nhá. Hai lô hàng kia thì để tháng sau anh bàn bạc. Um...lô của bên Italia chắc phải bảo họ chia làm đôi, chuyển 2 lần chắc họ đồng ý thôi. Hai lần thì vừa đủ mỗi lô 100 tỷ $..."Dục Nam đi đi lại lại trong phòng, ngẫm nghĩ cách làm thế nào để cắt lô 200 tỷ $ làm đôi. Diệp Mi nhìn vậy mà bật cười."Em nói đùa thôi mà sao anh vội vàng thế làm gì. Sợ em chạy đâu à. Em nào dám lấy tài sản của lão đại anh chứ."Dục Nam đứng khoanh tay nhìn cô gái xinh đẹp mĩ miều kia."Diệp Mi à, chẳng phải sau đó anh cưới em thì em tài sản của chúng ta kiểu gì chả là một. Tài sản của anh vẫn hoàn là của anh thôi, cục cưng à. Em lo ở nhà dưỡng thai, đừng đi làm, quậy phá lung tung."Phát hiện mình bị chơi một vố đẹp mặt, Diệp Mi đỏ mặt, lửa giận ngút trời. Gậy ông đập lưng ông. Quả là không thể trêu đùa vào Quan lão đại mà. Diệp Mi giận không nói nên lời, khó chịu đứng cdậy bước ra khỏi phòng. "Anh...quá đáng. Ức hiếp em. Không cưới xin, gia đình gì nữa. Hừ."Thấy Diệp Mi giận hắn liền luống cuống không biết làm gì. Dục Nam vuốt ve tấm lưng đang quay lại về phía mình. Nhẹ nhàng dỗ dành."Anh xin lỗi, anh xin lỗi. Thôi nào, anh không chọc em nữa." Anh lộ rõ vẻ lúng túng không biết nên làm gì. Cuối cùng đành phải ra đòn rắn."Quan phu nhân mà cứ thế, anh đành...mách ba em chuyện em có mang đó, cả chuyện em sắp làm vợ anh nữa."Nghe vậy, Diệp Mi đành hốt hoảng quay người lại."Anh dám!!!"Dục Nam biết kế sách đã có tác dụng, anh liền cười thầm trong bụng. Anh đứng dậy giả vờ cầm điện thoại như chuẩn bị gọi cho ai đó."Dục Nam, anh đứng lại đó cho em. Anh mà dám gọi cho ba em, em cũng dám gọi cho mẹ anh. Mách anh bắt nạt em, ức hiếp phụ nữ mang thai đó!!!"Dục Nam xoay người lại nhìn khuôn mặt đang đỏ rần vì tức giận của cô. Đáng yêu quá đi thôi."Được rồi. Không ai mách ai nữa. Kiểu gì cũng phải thông báo cho bố mẹ hai bên thôi mà. Tháng sau tổ chức đám cưới luôn. Không cái bụng bầu này mà to ra thì khỏi mặc váy cưới rồi. Người phụ nữ của anh phải thật đẹp trong đám cưới."
đừng bắt tôi yêu em