217,494 4,382 26. Thầy Vĩnh tiếp nhận vụ án kì lạ của ông trưởng làng của Ngôi làng cổ mộ, tìm đến tận Khánh Hòa. Ở nơi đây có một cây cầu dẫn sang hòn đảo, chứa đựng những vụ tự vẫn kì lạ do một thế lực tâm linh hiểm ác đứng phía sau gây ra. Để giải Truyện Người Lớn Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011. -vì nam giới theo y học họ gọi sinh lý là Dương vật,còn theo thuyết âm dương và theo bác…có lẽ nam giới thuộc dương mà khi gần phụ nữ và đến lúc muốn được hoà hợp về thể xác với người nữ,sinh lý người nam lớn nhanh Từng nhân vật phần lớn được người sáng tác khắc họa vô cùng tinh tế và tinh tế. cân xứng với những mọt truyện yêu thích thể nhiều loại trọng sinh, sủng. Truyện tương khắc họa thừa trình trưởng thành và cứng cáp của Quý Hoài từ khi còn là 1 cậu bé xíu đến Tôi cố sức căng người ưỡn lên cho buồi chui thật sâu vào lồn để mau có cảm giác phóng tinh, tôi cong lên, nàng dập xuống, mãi rồi tôi cũng phóng được mấy giọt tinh còn sót sau mấy tuần địt liên miên. Ra ngoài tôi suýt trượt chuyên bay. Còn bây giờ gặp Phương, cảm giác ban đầu là nàng cũng có duyên, nhất là cái răng khểnh khi cười. Vốn là người ham học hỏi và ham học hỏi, chị đã học được cách làm viên chức spa và chăm sóc người mua. (ngày 3 tháng 12). Quân đội Israel khởi đầu ném bom các khu vực của người Palestine. Tiểu truyện: . Trung đông; Sinh nhật Triệu Mẫn Vy (ngày 8 tháng 4 trong lịch sử Anh nhớ người con gái thường xuyên lạm dụng quyền hạn của một người vợ sai bảo anh không ngượng miệng. Nghĩ đến chuyện cũ, Hạc Tư Đằng dĩ nhiên càng nhớ rõ ngày mà người con gái khiến anh rung động, đồng thời lại là người nhẫn tâm ép anh ký vào giấy ly hôn Câu truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng đã nhẹ nhàng phê phán những con người như thế. Có một chú ếch do sống trong một chiếc giếng nhỏ bé nên ếch nghĩ bầu trời chỉ bé như một cái vung nhỏ, bởi xưa nay ếch chưa từng ra khỏi miệng giếng. Trong môi trường đó, chỉ có những con vật nhỏ bé hơn nó. Mỗi khi ếch kêu ộp ộp thì nhái, cua, ốc đều rất hoảng sợ. Quan trọng là người lớn nên theo sát để kịp thời hướng dẫn các em đọc đúng sách", chị Lan nói. Còn nhà thơ Lê Thiếu Nhơn cho rằng, trong trường hợp trẻ em bị hấp dẫn bởi loạt truyện ma trên, trách nhiệm chính thuộc về các bậc phụ huynh. Khi loạt truyện không được Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Truyen nguoi lớn [đam/H văn /np] Q2 Xuyên vào truyện người lớn giành trai với nam chính Tác giả AndrewPastel 100454 10503 Xuyên vào truyện người lớn giành trai với nam chính Tựa gốc Ở tổng thụ văn đoạt vai chính công Tác giả Từ Cửu Chuyển ngữ Andrew Pastel QT Convert o0okanakao0o Số chương 424 tính cả pn Thể loại H văn, chủ thụ, xuyên nhanh, hệ thống, np, HE Văn án Ảnh đế Đường Đường là nhân vật lót đường trong một quyển truyện tổng thụ. Kết cục trong truyện là bị một tên vai chính thích giả nhân giả nghĩa giẫm đạp để đi lên, thân bạn danh liệt, nhưng không ngờ, cốt truyện lại vỡ nát.... Sau khi xuyên qua Đường ảnh đế bắt đầu cuộc sống mặt ngoài tỏ vẻ không muốn đâu, bên trong lại sung sướng kêu vang. Dịch Tin Đồn - Dư Trình Tác giả liangzh 413474 20093 Tên truyện Tin đồn Tác giả Dư Trình Thể loại Nguyên sang, hiện đại, đô thị Tình trạng bản gốc Hoàn thành Tình trạng bản dịch Hoàn thành Người dịch Liang •GeminiFourth• [H] Tác giả _quocviet_ 39789 3024 Truyện là tập hợp những câu chuyện [H] ngắn của tôi Lưu ý truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng vui lòng không áp dụng lên người thật! Không người ta bảo mình ảo truyện Thì để mác 🔞 tuổi thôi chứ cũng mấy người cũng vô xem có thèm "care" mô. Nhưng để trở thành tác giả có tâm thì Truyện có hình ảnh, ngôn từ thô tục, xúc phạm không phù hợp với trẻ con, những người tự coi mình là trẻ con và các thanh niên nghiêm túc Thì nó là fanfic mọi người ạ, nên tất nhiên là nó sẽ rất khác so với đời thật và không hề có thật, có thể là trừ chuyện GeminiFourth yêu nhau. Nên mọi người đừng có gây gắt với nó quá 🙏 Cuối cùng KHÔNG BÌNH CHỌN MIỄN BÌNH LUẬN nha 😘 Trò chơi nguy hiểm Tổng tài tội ác tày trời - Ân Tầm Tác giả NguytKim3 6465150 123854 Tên truyện 《危险游戏:总裁十恶不赦》 Trò chơi nguy hiểm Tổng tài tội ác tày trời. Tác giả 殷寻 Ân Tầm. Nguồn convert Tangthuvien. Thể loại Cường thủ hào đoạt, Hào môn thế gia, Hắc bang tình cừu, Trước ngược sau sủng Ngược nhẹ, và sủng không phải để đền bù, Cấm luân chi luyến, HE. Rating 18+. Độ dài 7 hồi. Cặp đôi Lôi Dận x Mạch Khê. Biên tập và Chỉnh dịch Jins Đơn Dương Trangmuki. Nguồn ... m-muc-luc/ Một số lưu ý - Chúng tôi giữ nguyên các cụm từ Lôi thị, Lôi gia, tiên sinh, tiểu thư, thiếu gia và một số từ "nha đầu", "tiểu nha đầu." Giới thiệu Văn án Là ma quỷ, muốn giữ lấy người, hắn chỉ biết dùng cách thức của bản thân. Trong giới giải trí, cô là ngôi sao ca nhạc được chú ý nhất, và đằng sau, cũng là một con chim được một sợi dây vàng trói buộc, mãi mãi không thoát khỏi bàn tay hắn. Tám tuổi, cô được đưa đến Bạc Tuyết viên xinh đẹp. Biệt thự mộng ảo, người hầu đếm không xuể, duy chỉ thiếu nam chủ nhân thần bí-cha nuôi trên danh nghĩa của cô... Nghe nói, hắn là người đàn ông tàn khốc nhất, tội ác tày trời, một tay che trời; đồng thời lại là gã si tình, triền miên nguy hiểm nhất... Mười năm, cô thoát kén hóa bướm, và trong bóng đêm đôi ngươi ám liệt ấy vẫn chăm chú quan sát. Lễ thành nhân năm mười tám tuổi, người cha nuôi thần bí cuối cùng cũng xuất hiện... Truyền thuyết trở thành sự thật cũng là lúc ác mộng của cô bắt đầu... Đêm tân hôn của cô, tập trung rất nhiều ngôi sao, chú rể chết vô cớ, động phòng cũng là người đàn ông Xuyên thành nam thê pháo hôi của nhân vật phản diện- La Bốc Hoa Thố Tử Tác giả dinhtieunghi 7813738 694321 Editor Mera Ruan Lâm Quỳnh xuyên thành nam thê pháo hôi của nhân vật phản diện đẹp mà điên trong sách. Nguyên chủ vì tiền nên kết hôn với phản diện, lại còn chê phản diện là một lão đàn ông đẹp mà điên, không ngừng tự tìm đường chết, cuối cùng phản diện trở mình, tự hại chết mình. Khi xuyên qua, nguyên chủ đang mắng chửi, sỉ nhục phản diện, "Vừa già vừa điên, chuyện kia cũng "không được", không phải là đàn ông nữa rồi." Người đàn ông ngồi trên xe lăn, con ngươi u ám, cuộn trào sóng ngầm. "Anh tưởng cứ như vậy thì tôi sẽ ghét anh sao?" "Không!" "Tôi chỉ càng thêm yêu anh thôi!" Phó Hành Vân ? Hình tượng nhân vật Phó Hành Vân đẹp trai nhiều tiền, khẩu thị tâm phi. Lâm Quỳnh Chủ nhân biển chết, thái tử Đông hải, chúa tể mặn mòi, ông hoàng quăng miếng, thần đồng cà khịa, thiên tài trêu ngươi, trùm cuối của mọi sự sụp đổ tam quan. [HOÀN] Thanh Cung Sủng Phi [Edit] - Tiểu Lưu Hoa Tác giả truyencungdau 261062 13186 Edit Lãnh Cung team Tình trạng Hoàn thành Nữu Hỗ Lộc Tú Nguyệt bị đưa vào cung, chỉ được phong là một Đáp ứng thất phẩm. Gia cảnh nhà nàng sa sút, tướng mạo thường thường, hát không được, nhảy cũng không, người trong hậu cung đều xem thường nàng. Lần đầu thị tẩm, suýt chút nữa thì nàng bị Hoàng đế giết chết. Sau đó, Tú Nguyệt nghĩ Hoàng thượng thật "mạnh", vị trí "sủng" phi này không phải ai cũng ngồi được. Nàng ở hậu cung ngoan ngoãn cụp đuôi làm người, cuối cùng, đôi mắt của người trong hậu cung nhìn nàng đều đỏ lên! Tú Nguyệt Mọi người ngàn vạn lần phải tỉnh táo, hãy nghe ta nói, Hoàng thượng nói với ta, trong lòng người xem thường nhất, chính là ta! Hậu cung ╯‵□′╯︵┻━┻ Xuyên thành nữ chủ truyện người lớn thoát thế nào? NP Tác giả supslow96 6820 92 Hán Việt Xuyên thành tiểu hoàng văn nữ chủ chẩm ma phá np Tác giả Túy Túy Tình trạng Tạm ngưng Mới nhất Lớn lên khúc nhạc dạo Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Xuyên thư , Cẩu huyết , NP , Cung đình hầu tước , Nhẹ nhàng , L luân , Hài hước , Ấm áp , Duyên trời tác hợp , Trâu già gặm cỏ non , Cường thủ hào đoạt , Thị giác nữ chủ , Huynh muội Lâm Hàm Yên xuyên thành một thiên cổ đại bối cảnh NP truyện người lớn nữ chủ, tưởng tượng đến nữ chủ ở văn đã chịu vô số nam nhân các loại play các loại chà đạp cốt truyện, nàng liền không rét mà run. Ỷ vào biết cốt truyện ưu thế, nàng hạ quyết tâm nhất định phải chạy thoát nữ chủ bi thảm vận mệnh. Nhưng là sự tình thật sự có thể như nàng mong muốn sao? Ái Hậu Dư Sinh Yêu Hết Quãng Đời Còn Lại Tác giả evelyn0110 6487408 229660 Thể loại nhất thụ nhất công, xã hội đen bá đạo mỹ công vs ôn nhu công tử mỹ thụ, H văn, ấm áp, ngọt ngào, chút ngược, đô thị tình duyên, thế gia, hắc bang. Văn Án Rõ ràng đã bị cha cảnh báo qua nên tránh xa người nọ, nhưng cũng không cách nào kháng cự người nọ bá đạo tới gần. Người nọ là con riêng của đại ca hắc đạo, nhiều năm sống một mình bên ngoài, còn trẻ lại thành thục, mười mấy tuổi đầu đã là nhà đầu tư tài chính lớn. Người nọ tặng cậu đồng hồ, đưa cậu đàn Piano, ôm cậu lọt thỏm vào lòng nâng niu đôi tay dịu dàng cắt móng, đối với người khác lại chỉ nhận về một dáng vẻ khinh thường. Mười mấy tuổi đầu cuộc sống đã bị người nọ mạnh mẽ xâm lấn, không thể chống cự mà sa vào. Nhưng khi người nọ chiếm được cả thảy trái tim cậu, tâm trí lẫn tình yêu của cậu một cách triệt để sau lại hung hăng đẩy cậu ra. Trải qua bi kịch khôi hài đến khó tin khiến cậu trở nên lì lợm, nước lửa bất xâm. Cậu đã chân chính đánh mất năng lực yêu... Note đây không phải là truyện của mình, mình chỉ là người đăng [Edit - Hoàn] TẶNG CHÀNG MỘT ĐỜI VẺ VANG Tác giả bacom2 2349520 116996 Tác giả Hoa Nhật Phi Thể loại Trùng sinh, Cung đình, Hầu môn thế gia, 2S, HE Số chương 187 chương + 4 ngoại truyện Nguồn wattpad của trangguyetly Bìa designed by Sườn Xào Chua Ngọt Lời Bà Còm Truyện này mình biết đến nhờ vào review của Nàng Xám . Mình rất mê thể loại trùng sinh, có lẽ vì nữ chính nào sau khi trùng sinh đều có một cá tính đặc biệt. Truyện này nhà Cung Quảng Hằng đã edit được 100 chương sau đó ngừng hơn 2 năm rồi. Mình thích truyện này nên quyết định edit một bản cho riêng mình. Mình là tay mơ nên những thơ văn hoặc từ đặc biệt là xin chào thua, vì thế mình sẽ để nguyên xi như trong bản convert. Bạn nào hiểu được chỉ dẫn thì mình xin cảm tạ. Truyện mình làm cho bản thân nên sẽ không edit theo từng câu từng chữ trong bản raw đâu, miễn câu văn đọc lên nghe xuôi tai hiểu được cốt truyện là tốt rồi. [HOÀN] Hiền Hậu Thực Nhàn [Edit] - Nhất Thụ Anh Đào Tác giả truyencungdau 4203545 117423 [119 chương] Thể loại Xuyên không, cung đấu. Edit Team Lãnh Cung. Người phụ trách Hy Thái Phi, Huệ Hoàng Hậu & Nguyên Đức Phi. *Văn án* Nhắm mắt mở mắt một cái đã biến thành Hoàng hậu, xung quanh là lão công hoa tâm, bà bà hung hãn, phụ thân cặn bã, mẫu thân vô dụng, còn có một tên Vương gia cữu cữu phúc hắc thích nhảy vào giữa chừng. Đột nhiên cảm thấy lạnh người, bản cung chỉ muốn những ngày nhàn nhã sao lại khó đến vậy? Kỳ thật đây là một câu chuyện về nữ chiến sĩ sau khi xuyên qua tranh đấu với đủ loại người cực phẩm, cải tạo đám vô dụng, dốc lòng vì sinh mệnh Đại Tề. ____________ Lịch up 22-24h ngày thứ 2/3/4/5/6 Phố dài - Thù Vỉ Tác giả giangha06 505194 21073 Tên truyện Phố dài Tác giả Thù Vỉ Nam nữ chính Cận Phù Bạch & Hướng Dụ Thể loại Hiện đại, hào môn thế gia, duyên trời tác hợp, ngọt ngào, lãng mạn, nữ chính gia cảnh bình thường. Người dịch Giang Hạ Tình trạng Đã hoàn thành P/s Truyện mình dịch chỉ được đăng duy nhất ở trên wattpad và wordpress của mình. Mong các bạn không reup và chuyển ver dưới bất cứ hình thức nào. Lịch đăng sẽ không có lịch cố định. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều! Đi Hết Một Đời Anh Vẫn Là Của Em [FULL] Tác giả LanRa7 380742 18779 Tên truyện Miên Man Nỗi Nhớ Nội dung Truyện teen nhí nhảnh con cá cảnh, ảo, thi thoảng hơi sến súa. Là tình yêu thanh thiếu niên, không phải truyện gia đình xã hội nhiều mâu thuẫn, không thích hợp với những người thích truyện cao trào hoặc những người không thể chấp nhận được yếu tố hư ảo trong một bộ truyện. Trong truyện Chị Dâu Em Chồng bé Bông có khả năng nói tốt hơn hầu hết các em bé bình thường thì phần truyện sắp tới cũng sẽ viết về một vài cô bé, cậu bé có tài năng xuất chúng. Trong thực tế thì những trường hợp này hơi hiếm, thậm chí một người sẽ khó có thể chấp nhận nếu chưa từng tiếp xúc với trẻ có khả năng đặc biệt và sẽ cảm thấy khó chịu với truyện. Có nhiều thứ nếu có thể tin được thì tin, còn nếu không thể tin thì mong các nàng hãy cứ xếp nó vào dạng hư cấu, vì đơn giản đây chỉ là truyện, người viết đặt yếu tố giải trí lên hàng đầu. Hi vọng mọi người tuỳ theo gu truyện của mình để quyết định đọc hoặc không để chúng ta đều có những giây phút vui vẻ, cuộc sống mà, vui là tốt rồi. Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không Còn [Full] Tác giả phanduyettay 339028 10328 Tên truyện Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không Còn Tác giả Phán Duyệt Tây Thể loại Hôn nhân ngược luyến Tình trạng Hoàn thành Trích đoạn "Cậu ấy à, đúng là một người cổ hũ. Cái áo mua từ đầu năm nhất đến khi tốt nghiệp vẫn còn thấy cậu mặc. Thích một người từ năm mười sáu tuổi, mười năm sau vẫn còn thích. Quách Phương, cậu ích kỷ một lần đi. Ai nói cậu không tốt, tớ sẽ thay cậu đánh người đó. Nếu không phải vì cậu, tớ đã đem tên Tần Duật khốn kiếp đó cho chó sói ăn. Cậu tốt như vậy, anh ta không yêu thì cũng có thể trả cậu lại cho tớ mà." Lâm Mỹ vừa nói vừa rơi nước mắt, lồng ngực phập phồng. Quách Phương cũng không phản ứng gì, nụ cười vẫn nhàn nhạt treo trên môi. Cô cảm thấy thân thể rất mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc. "Lâm Mỹ, đời này có thể làm vợ Tần Duật xem như tâm nguyện của mình đã hoàn thành rồi. Mình không hối tiếc, cũng không hi vọng gì thêm. Vậy là đủ rồi." Quách Phương nhắm mắt lại an tĩnh ngủ bên cạnh Lâm Mỹ. Lâm Mỹ lấy tay bịt kín miệng, cố không phát ra tiếng nức nở. Quách Phương, kiếp sau cậu đừng làm con gái của Ngô gia, cũng đừng làm vợ của Tần Duật. Thành hoa cũng được, thành cỏ cũng được miễn là an yên tự tại, không sầu, không bi. [BH] Mình ơi! Tác giả bachhoavu 311993 22120 Tên truyện Mình ơi! Tác giả Bách Hoa Vũ Thể loại nữ x nữ, xuyên không, cổ đại Việt Nam. Nhân vật chính Trần Thành An Trần Mỹ An, Đặng Mai Hương. - Một là cô gái hiện đại sau khi chết đi lại may mắn được xuyên vào cơ thể của "cậu ba" con ông hội đồng giàu nhất nhì lục tỉnh. Một là cô hai con ông giáo, tuy không giàu có nhưng được người người kính trọng. Cô thầm mến mộ cậu học trò của cha mình nhưng lại phải vì gia đình mang theo tình cảm gả đến nhà người ta. - "Tui sẽ chờ mình, chờ đến một ngày mình thật lòng thương tui" - *Đôi lời mình muốn nói với mọi người* Hello mọi người, mình là Hoa Vũ. Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên mong được mọi người ủng hộ. Vì là lần đầu viết truyện nên mình nghĩ cách viết của mình sẽ không được đánh giá cao. Mình rất mong được mọi người góp ý để mình hoàn thiện hơn. Mình cực kỳ thích hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam xưa nên mình viết truyện này để thoả đam mê. Truyện lấy bối cảnh miền Tây của Việt Nam trong thời Pháp thuộc, truyện không giống với lịch sử nên mọi người đừng thắc mắc vì sao thời gian không trùng khớp nha. Vì là bối cảnh miền Tây nên sẽ có những từ ngữ địa phương cách xưng hô để hợp với bối cảnh. Chân thành cảm ơn mọi người đã ghé thăm truyện của mình ^^ BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI Tác giả dilizzz 831922 68068 Thể loại Danmei Giới thiệu Hiện đại, đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, hôn nhân ngọt ngào, 1×1, HE Nhân vật chính Tần Dĩ Hằng x Sở Nghĩa Edit Mimi, DLinh Beta Chi Văn án Sở Nghĩa đang yên đang lành không hiểu sao lại chạy tới quán bar uống rượu. Mà uống thì uống đi, cớ gì còn có thể xảy ra quan hệ???? Mà đã xảy ra chuyện thì thôi, còn nhặt được một ông chồng???? Vừa khéo, ông chồng này chính là đàn anh cùng trường đại học với cậu - đóa hoa lạnh lùng thanh cao siêu khó gần trong truyền thuyết - Tần Dĩ Hằng. Nhưng cậu không thể ngờ, đóa hoa lạnh lùng thanh cao ấy, chẳng những biết thả thính vô hình mà có vẻ còn rất hay ăn giấm. Cậu nói chuyện với người khác, ông xã ghen. Cậu cười với người khác, ông xã ghen. Cậu khen người khác, ông xã ghen. Ngay cả khi cậu tương tác với người khác trên mạng xã hội, ông xã cũng ghen luôn. Về sau Sở Nghĩa dần hiểu ra, chồng là để cưng chiều và phải là duy nhất trong lòng cậu. ... Cuộc đời của Tần Dĩ Hằng luôn bám sát theo kế hoạch đã vạch ra từ trước, chưa bao giờ có lối rẽ ngang. Mãi đến một ngày, anh gặp được một người ở quán bar và xảy ra quan hệ. Là người có trách nhiệm, anh cưới đối phương về nhà, cũng đưa người nọ vào kế hoạch của cuộc đời mình, chuẩn bị trải qua những tháng ngày tương kính như tân đến răng long đầu bạc. Nhưng anh không ngờ, bé chồng mà mình nhặt về lại có thể khiến anh hoàn toàn mất đi lý trí. [HOÀN] Trêu chọc hôn nhân Dạ Tử Tân Tác giả LQNN203 1085792 41837 Tên truyện Trêu chọc hôn nhân. Tác giả Dạ Tử Tân. Thể loại Ngôn tình, hiện đại, hào môn thế gia, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn, HE. Số chương 66 chương chính văn + 27 phiên ngoại. Editor LQNN203. Thiết kế bìa Fan Ruột Bánh Mì. 📢Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả vui lòng không reup hay chuyển ver. 📢Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad LQNN203. Trinh được thầy hiệu trưởng giao cho hẳn hai nhiệm vụ, thứ nhất đảm nhiệm việc dạy môn Văn cho học sinh ba cấp từ lớp mười đến mười hai, thứ hai là cô sẽ kiêm luôn chức giáo viên chủ nhiệm của lớp 12A. Mặc dù thầy Kim có bảo là trao cơ hội để cô thể hiện nhưng Trinh biết tỏng ông ta chỉ đang lợi dụng cô mà thôi, bởi hiện tại nhân lực của trường quá thiếu thốn. Dù là thế nhưng đây cũng là lần đầu tiên Trinh giữ chức chủ nhiệm, cô có cảm giác háo hức và ngập tràn mong chờ về tương lai cùng với những thử thách phía trước. Hôm ấy, là ngày đầu tiên các học sinh quay trở lại trường học. Vẫn đang cuối mùa hè nên thời tiết khá dễ chịu, không quá nóng cũng không quá lạnh. Trinh đến trường từ rất sớm, một phần trong cô háo hức như đứa trẻ lần đầu tiên đi chơi xa nhà, phần còn lại là nổi sợ hãi mơ hồ khi sắp đối diện với một vùng đất mới toanh, Trinh rất sợ nếu như các học sinh sẽ không thích cô và cũng chẳng rõ những lời bản thân sắp phát biểu trước lớp liệu có đem lại tác dụng gì hay không. Mang theo tâm trạng rối rắm như vậy, Trinh cũng không nhớ bản thân đã trải qua buổi tựu trường đầu tiên như thế nào. Cô chỉ biết rằng bản thân luôn ngắm nghía ly nước trà đặt trước mặt, bên tai mơ hồ vang lên những câu nói sáo rỗng của thầy hiệu trưởng. Cái gì mà các em cố gắng học hành tốt, đừng phụ công dưỡng dục của cha mẹ, sánh vai với các cường quốc các kiểu,… Những câu mà Trinh đã nghe đến mòn lỗ tai và có thể những học sinh cuối cấp cũng như thế. Chỉ cho đến khi những giáo viên bên cạnh đứng dậy vỗ tay thì Trinh mới bất giác làm theo bọn họ. Sau đó chờ cho các học sinh về lớp thì cô mới đi về phía dãy phòng học, tìm đến một căn phòng nằm tại tầng hai ở ngay phía ngoài cùng. ….. Bên trong nhà vệ sinh bỏ hoang phía sau trường, mấy thanh niên mặc đồng phục tụ tập hút thuốc lá, khói trắng nghi ngút hóa thành những màn sương mờ mờ ảo ảo, mùi ẩm mốc cùng vị khai chẳng ảnh hưởng mấy tới khoái cảm khi rít từng hơi khói của bọn chúng. “Ê Quân, nghe nói cô giáo chủ nhiệm lớp ta trông ngon lắm.” Một thằng béo cười hềnh hệch lên tiếng, vẻ mặt khả ố hiện rõ nét dâm tà. Quân – một thanh niên tóc ngắn, gương mặt sáng sủa nghe vậy thì bảo “Thôi đi cha, năm ngoái mày cũng đã nói câu này. Kết quả thế nào? Còn không phải chủ nhiệm là bà cô già đét, củi khô đến mức không thể đốt lửa.” Thằng béo tỏ ra thần bí, lục túi móc điện thoại ra, bấm mấy cái thì giơ lên cho Quân xem, nó bảo “Trông đây này, ngon quá xá ngon chứ lại.” Quân nhìn màn hình, bên trên là một cô gái cực mặn mà trông như mấy chị đại nó hay xem trong tivi, nét cười dịu dàng, mặc áo phông trắng. Nhưng bởi sắc đẹp này quá đỉnh nên Quân càng không tin lời thằng bạn. Quân tặc lưỡi rồi nói “Không thể nào, giáo viên không thể nào có bộ ngực giống diễn viên phim heo thế này được. Mày đừng có trộ bố.” Thằng béo tỏ vẻ hờn dỗi, chốt “Thế cá không? Thằng nào thua bao cả đám chơi net.” “Tao sợ mày chắc, thích thì cá. Thêm cả hai bát mì gói với hai chai sting. Bố mà thằng thì ăn một bát đổ một bát.” – Quân nói rồi nhả khói, sau đó vứt điếu thuốc xuống sàn di chân mấy cái, nó nói tiếp “Đi thôi tụi bây, hình như trễ mẹ rồi.” Nói đoạn Quân vác cặp, cà lơ phất phơ đi thẳng, thằng béo và ba đứa khác cũng nối gót theo sau. Năm đứa bọn nó cũng khá nổi tiếng trong trường Mặt Trời với những thành tích bất hảo, thầy cô thường gọi với tên “năm con quỷ nhỏ”. Quân là kẻ cầm đầu, gã béo tên Quang, ba thằng còn lại tên lần lượt là Chính, Tuấn và Linh. Với cá tính của chúng thì dĩ nhiên cả năm cũng chẳng thèm tham gia buổi chém gió của thầy hiệu trưởng mà nấp đằng sau trường hút thuốc. Thấy sắp đến giờ mới khoan thai đi đến lớp. ….. Tại lớp 12A, Trinh đứng trên bục giảng, bên dưới là những học sinh im lặng nghe cô điểm danh. Buổi đầu tiên gặp nhau không thiếu đi sự ngại ngùng, Trinh chưa khi nào có cảm giác bồn chồn như hiện tại, cứ máy móc đọc tên từng đứa, đánh dấu lên danh sách và nghe thấy từng tiếng hô “có” vô vị. Cô đang ước rằng bản thân sẽ tự tin hơn nhưng không thể, dù bản thân đã rất cố gắng nhưng việc này quả nhiên quá áp lực. Sau cùng, cố gắng mãi thì Trinh cũng hoàn thành việc điểm danh, cô hướng ánh mắt từ trên xuống dưới tờ danh sách một chốc thì phát hiện ra có năm đứa vắng mặt. “Các em này, có ai biết bạn Quân, bạn Quang, bạn Linh, bạn Chính và bạn Tuấn vì sao hôm nay không đến lớp không?” Trinh hỏi với tâm trạng nặng trĩu, cô đang nghĩ đến những chuyện xui xẻo nhất xảy ra ngay ngày đầu làm chủ nhiệm. Mấy học sinh giơ tay, không gian bỗng trở nên ồn ào dị thường với những nụ cười kỳ dị đọng trên môi lũ học trò. Một giọng nói eo éo vang lên “Em thưa cô! Mấy đứa đó chắc chắn đang ở phía sau trường đấy ạ.” Trinh nhìn lại, nhận ra đó là một học sinh tên Tiến, gương mặt kỳ lạ nom hơi giống chuột với cặp mắt xếch và cái cằm nhọn, thật sự Trinh không có bao nhiêu cảm tình với cậu ta vì Tiến rất hay nói leo. Cô nâng tay lên, ra hiệu cho cả đám im lặng, sau đó nói “Tiến! Các bạn ấy ở đó làm gì?” Tiến đứng lên, nở nụ cười khoe hàm răng vàng khè, rồi bảo “Dạ chơi bê đê ạ.” Nói đoạn thằng nhóc phá lên cười ngặt nghẽo khiến cả lớp cười vang. Mặt Trinh đanh lại, cô đập cái rầm xuống bàn thể hiện sự tức giận. Từng tràng cười bỗng im bặt, lũ quỷ nhỏ tuy vẫn buồn cười nhưng không dám phát ra tiếng bởi ánh mắt Trinh hiện tại quá kinh khủng, kiểu nếu như giết người không đi tù thì cô sẵn sàng dùng cây thước trong tay chém luôn Tiến. Trinh nhìn thoáng qua nét mặt của đám học sinh, chợt nhận ra bản thân hơi thất thố. Cô vội chữa lời với nụ cười cố tỏ ra hiền hòa “Các em đều được ăn học đàng hoàng, bởi vậy nghiêm túc cho cô. Chơi bê đê là những từ mà một học sinh không nên nói, nếu muốn em hãy sửa thành tiếp xúc cơ thể mãnh liệt giữa các cá thể nam giới, hiểu chưa?” Tiến cứng người, nhìn ánh mắt nghiêm túc của cô giáo mà trong đầu mọc lên hàng vạn dấu chấm hỏi. Một học sinh khác thúc vào hông cậu chàng khiến Tiến giật mình, gật đầu như gà mổ thóc. “Vâng! Em hiểu rồi. Năm bạn ấy đang tạo ra sự tiếp xúc mãnh liệt giữa mồm và thanh hình trụ dài màu trắng. Tóm lại là em nghĩ năm bạn ấy chắc đang trốn ở đó để hút thuốc ạ.” Tiến chẳng dám quá lố nữa mà thành thật nói, trong khoảnh khắc khi mặt cô giáo đanh lại đã khiến cậu ta sợ hãi. “Được rồi! Em ngồi xuống đi.” “Quên nữa, hay là em đi gọi năm bạn ấy về lớp luôn đi nhé.” “Vâng ạ!” Tiến nói xong rồi chạy ra ngoài. Trinh ngồi xuống, cởi mắt kính ra, hai bàn tay đan vào nhau, khuôn mặt tràn đầy vẻ suy tư, cô vẫn cứ lo rằng đám học sinh sẽ không thích cô. Cô cũng không rõ rằng thái độ khi nãy có làm chúng sợ hay không. Lớp 12A có sỉ số tổng cộng ba mươi tám người, nam chỉ có mười hai còn lại đều là nữ. Số lượng không nhiều cũng chẳng ít. Vốn dĩ lớp có đến bốn mươi học sinh nhưng hai em lại không thể đến trường sau kỳ nghỉ hè, Trinh có nghe nói rằng hai đứa nó đã theo bố mẹ chuyển đến thành phố khác để sinh sống. Tiến đi một lát đã quay trở lại, cậu ta đứng trước cửa thành thật xin phép “Em thưa cô! Năm bạn ấy đã ở đây ạ. Xin phép cô cho em vào lớp.” Nghe giọng nói, Trinh quay sang rồi gật đầu. Tiến bước vào, theo sau là năm đứa nhóc với vẻ cà lơ phất phơ chẳng có chút nào nghiêm túc. Trinh vuốt trán, thở dài, đã nghĩ đến việc bản thân nên từ chối vụ này, còn đi học mà dám trốn đi hút thuốc, chắc chắn là thành phần bất hảo. “Mấy em qua đây, điểm danh đi đã rồi hãy về chỗ.” Năm đứa học sinh nghe thế đi thẳng đến trước mặt Trinh. Ánh mắt chúng tỏ ra khá hứng thú, cứ nhìn chằm chằm, riêng tên Quang khả ố còn dám săm soi thẳng bộ ngực cô giáo, không phải thi thoảng liếc mắt mà chính là nhìn trực diện. Trinh lần nữa đeo cặp kính dày cui lên, cô cận cũng không nhẹ, thông thường nếu ra ngoài cô sẽ đeo kính áp tròng, còn trong khi lên lớp thì Trinh nghĩ bản thân vẫn nên dùng kính để trông trí thức thêm chút đỉnh. Tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, đến lúc này Trinh mới thấy rõ được khuôn mặt của năm cậu học trò. Đột nhiên, mắt Trinh trừng lớn như chẳng thể tin nổi, miệng há hốc một cách thất thố. Ba giây sau, cô giáo nhận ra bản thân đang trở nên kỳ quái nên vội vàng điều chỉnh, tuy nhiên mấy ngón tay bất giác siết chặt, run rẩy đã chứng minh trong lòng cô chẳng bình tĩnh như vậy. “Em tên gì?” Trinh nhìn thẳng vào gương mặt Quân, giọng nói cố tỏ ra bình thường. “Thưa cô! Vũ Văn Minh Quân ạ!” Quân nói, thái độ khác lạ của cô giáo khiến cậu có cảm giác chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Quân dám cam đoan đôi mắt cận của “chiếc máy bay xinh đẹp” trước mặt đang quan sát từng lỗ chân lông trên mặt cậu, điều đó khiến Quân chẳng thể tự nhiên nổi. Trinh cố gắng dằn xuống nỗi lòng đang cuộn trào sau khi nghe thấy tên cậu bé trước mặt, cô nói “Cô biết rồi, em về chỗ trước đi.” – nói đoạn Trinh quay sang hỏi tên cả bốn đứa còn lại. Quân khó hiểu nhưng chẳng hỏi gì thêm, bước về phía cuối lớp. Sau đó cả Quang cũng đi đến ngồi cạnh Quân. Thằng mập nói “Thấy chưa? Mày thua rồi nhá.” “Thì thua, chiều tao bao tụi mày đi chơi net.” Quân nói gọn, trong đầu vẫn đang nghĩ về thái độ lạ lùng của cô giáo. Có điều, Quân cũng không phải kẻ thắc mắc duy nhất bởi Quang đã hỏi “Tao thấy bà cô nhìn mày lạ lắm. Mày với bả quen nhau hả?” Quân lắc đầu tỏ vẻ không biết, nói “Không đâu, chắc tao trông giống người quen của bả chẳng hạn? Có thể là thế.” ….. Mười hai giờ trưa, Trinh ngồi trong căn tin trường, múc từng muỗng đồ ăn mà không có cảm giác gì. Từ khi gặp Quân thì cô chỉ nghĩ duy nhất một chuyện, trên đời này lẽ nào lại có sự trùng hợp kỳ lạ như vậy. Quân rất giống người cô quen, phải nói là giống như hai giọt nước. Khuôn mặt đẹp trai, đôi lông mày kiếm có vẻ lãng tử, mũi cao, ánh mắt sáng trong và cả cái miệng luôn nở nụ cười vui vẻ, dáng đi ngả ngớn chẳng chút trói buộc, thần thái không quá nghiêm túc xen lẫn chút tấu hài chẳng lẫn đi đâu được. Ánh mắt Trinh thoáng hiện nét đượm buồn, cô rõ ràng như vậy bởi bản thân đã từng si mê cái nhan sắc ấy, sự giống nhau giữa hai người khiến cô không thể tin nổi, và nhiều hơn là nhớ về những mảnh ký ức xưa cũ ngỡ đã được chôn giấu sâu trong con tim tan vỡ. Nước mắt tràn xuống mi, Trinh không thể ngăn nổi cảm xúc hiện tại của bản thân, cô thật sự muốn khóc thật to để giải phóng sự khó chịu len lỏi trong lồng ngực. Người ta nói, phải mất đi thứ gì đó mới biết được rằng thứ đó quý trọng. Thế nhưng, điều tàn nhẫn nhất hẳn là thứ bản thân tưởng đã mất đi, đã chôn vùi lại lần nữa xuất hiện ngay trước mắt. Rất gần nhưng cũng rất xa, ngỡ như có thể với tới nhưng vĩnh viễn cũng không dám chạm vào. “Cậu ta… thật sự chẳng có liên quan gì với anh hay sao?” Trinh lẩm bẩm. Đúng lúc này, một giọng nói vang lên “Ơ cô giáo? Có chuyện gì vậy?” Người đến là thầy Tùng, kẻ vẫn luôn tỏ ra rất nhiệt tình với Trinh. Hiện tại hắn đang bưng mâm thức ăn, vẻ mặt hơi chút bàng hoàng cùng nghi ngại. Trinh vội vàng lau nước mắt, cô không tin được rằng bản thân không phát hiện có người đến gần. “Lũ nhóc học trò làm cô khóc? Lớp cô xảy ra chuyện gì hả?” “Không… không có gì đâu… thầy đừng lo.” Trinh bối rối xua tay, cố gắng nặn ra một nụ cười. Tuy nhiên, những việc cô làm trong mắt Tùng làm gã thêm cam đoan rằng chắc chắn có chuyện đó. Tùng rất tự nhiên ngồi xuống đối diện Trinh, vừa đặt khay thức ăn lên bàn đã nói “Cô cứ nói thẳng ra, nếu như vấn đề lớn thì tôi sẽ giúp cô giải quyết. Còn không thì sẽ báo với thầy Kim. Tôi có nghe nói lớp 12A toàn lũ quỷ nhỏ, có đứa nào xúc phạm cô chăng?” Trường hợp này, nếu như càng giải thích thì lại càng sai. Trinh biết điều đó nên vội thêu dệt luôn một câu chuyện khác, cô bảo “À không phải, do chồng tôi thông báo là sẽ đến đây thăm tôi cho nên tôi mới vui mừng như vậy. Xin lỗi thầy, đã khiến thầy chê cười rồi.” Vẻ mặt của Tùng trở nên hơi kỳ lạ, gã nhất thời cũng chẳng biết nói gì thêm với lý do quá bá cháy nọ. Trinh hình như đang nhắn nhủ cho gã hai điều, thứ nhất rằng cô là hoa đã có chủ, còn thứ hai là chẳng xảy ra việc gì hết. Không khí thoáng chốc trở nên xấu hổ. Trinh áy náy nhìn thầy Tùng một lát rồi nói sang chuyện khác “Thưa thầy, à chuyện là ban cán sự lớp, thông thường thì thầy sẽ lựa chọn thế nào? Tôi chỉ mới lần đầu làm chủ nhiệm nên là…” Tùng nghe thế thì đáp “Thường thì tôi sẽ chọn từ những em học sinh có học lực tốt và đạo đức tốt. Ngoài ra cũng có thể để cho các em học sinh tự bỏ phiếu bầu nếu như có quá nhiều sự lựa chọn.” Trinh gật gù – “Hóa ra là như thế. Tôi hiểu rồi.” Đến lúc này, Tùng mới bình tĩnh và nhớ ra lý do gã đến tìm Trinh, gã nói “À cô Trinh, tôi nghe nói cô thuê phòng trọ bên ngoài. Cô có muốn dọn vào ký túc xá trường hay không? Điều này có lẽ sẽ giúp cô giảm bớt chút áp lực về mặt chi phí.” Trinh nghe thế thì hỏi “Tôi cũng có nghe thầy Kim đề cập. Thế nhưng không phải điều này là tự nguyện hay sao? Tôi vẫn ở trọ được chứ?” “Thì đương nhiên là tự nguyện. Có điều…” Tùng nói đến đây thì hơi ngập ngừng – “… hiện tại không có giáo viên nào muốn ở ký túc xá, cho nên có khi mỗi thầy cô sẽ phải luân phiên ở mấy ngày để trông nom các em học sinh…” Trinh lúc này mới vỡ lẽ, lại là câu chuyện thiếu nhân sự. “Nếu như thế, hãy để tôi cân nhắc đã.” “Vâng, có gì cứ báo tôi biết nhé.” ….. Trinh không cân nhắc quá lâu, đến buổi chiều cô đã tìm đến thầy Tùng và bảo rằng cô đồng ý chuyển đến ký túc xá. Thầy Tùng ngạc nhiên nhìn cô, hỏi “Cô chắc chứ?” “Chắc chắn!” vẻ mặt Trinh hiện lên nét quyết tâm. Lý do cô đồng ý nhanh như vậy chỉ bởi vì một việc, cô phát hiện ra Quân cũng sẽ ở ký túc xá. Trinh chẳng hiểu rõ vì sao bản thân lại trở nên như thế, nhưng từ khi gặp Quân cô chỉ muốn quan sát cậu ta nhiều thêm một chút. “Thế thì tôi cũng sẽ chuyển đến ký túc xá. Có gì chúng ta sẽ giúp đỡ lẫn nhau nhé. Cô thấy ổn chứ?” Thầy Tùng nói khiến vẻ mặt Trinh trở nên mất tự nhiên, cô cười trừ rồi đành gật đầu. … Cô Giáo Trinh 4 Thời gian đã trôi qua một tuần kể từ khi nhập học, Quân và lũ bạn bát nháo dần quen với việc bản thân là cán sự lớp. Đúng như vậy, năm thằng quậy nhất khối mười một năm nào hiện tại đều được bầu làm ban cán sự như một trò hề. Quân giữ chức lớp trưởng, thằng Quang óc nho làm lớp phó học tập. Ba tên Chính, Linh, Tuấn lần lượt là lớp phó lao động, tổ trưởng tổ một và tổ trưởng tổ hai. Việc này diễn ra bởi vì Trinh đã dại dột cho đám học sinh tự bầu lẫn nhau, cả lớp chẳng biết vì cà khịa hay là chẳng ai muốn làm mà đẩy luôn lũ quỷ nhỏ nên nắm quyền lãnh đạo. Phi lý nhất phải kể đến số phiếu bầu Quân làm lớp trưởng – 37/38 – một chiến thắng tuyệt đối khiến bất cứ ai câm nín. Ban đầu Trinh cứ cảm thấy khó hiểu vì số phiếu ấy nhưng dần thì cũng nhận ra được lý do ẩn đằng sau. Ngoài việc là kẻ quậy nhất trường thì Quân còn giữ luôn chức “đệ nhất soái ca trường Mặt Trời”, hay nói trắng ra là do Quân quá đẹp trai, vẻ đẹp có thể khiến bất cứ cô nhóc mới lớn nào phải xiêu lòng. Trinh cũng không muốn đi ngược lại lòng dân nên đành chấp nhận và để cho lũ Quân thử xem trong một thời gian ngắn. Mặc dù nhờ việc này đã khiến cô phải nhận rất nhiều áp lực và chỉ trích từ các giáo viên khác nhưng may mà Quân cũng không làm cô thất vọng. Cậu bé có vẻ sở hữu khả năng lãnh đạo bẩm sinh, tuy vẫn cà lơ phất phơ nhưng việc cô đã giao thì cậu luôn hoàn thành. ….. Mười hai giờ kém mười lăm, tiếng chuông tan học vang lên. Các học sinh lũ lượt rời khỏi lớp rồi lần lượt ra về, chỉ có một vài người còn ở lại thực hiện nhiệm vụ trực nhật. Quân và bốn tên đồng bọn thì không về mà chui xuống căn tin. Cả năm đứa bọn nó đều ở tại ký túc xá trong trường. Quân, Chính, Linh thì do hoàn cảnh, hai tên Quang, Tuấn còn lại thì là đú theo cho vui. Căn tin trường là một căn phòng lớn nằm cạnh sân để xe, tuy vẫn cũ mèm nhưng chí ít đã được tu sửa lại đôi chút bằng việc đóng lại bàn ghế, dựng một quầy tạp hóa nhỏ bán đồ dùng học tập và xây một cái bếp mở mới. Khi đám Quân đến nơi thì căn tin đã chật ních người, bởi vì chiều nay có thêm tiết phụ đạo nên có rất nhiều học sinh lựa chọn ăn đại tại căn tin để khỏi tốn công về nhà. “Đù má! Chỗ đâu mà ngồi?” Quang béo nói ngay khi vừa bước vào. Sức chứa của căn tin vốn chỉ dành cho một trăm năm mươi người dùng bữa cùng một lúc, từng cái bàn vuông vắn, được sơn trắng đặt theo hàng dọc thành năm dãy, có dãy tám bàn, có dãy bảy bàn, mỗi bàn đều bao gồm bốn cái ghế thành một bộ. Thế nhưng, trong tầm mắt toàn người là người, có kẻ may mắn đặt mông ngồi xuống ghế để dùng bữa, cũng có những học sinh mặc kệ bưng đĩa thức ăn bằng Inox đứng ăn. Rất nhiều người thì đang đứng xếp hàng trước quầy, nhích từng bước chân chờ tới lượt. Không khí vốn dĩ đã oi ả nay lại còn nóng bức hơn, mùi hơi người quyện cùng sức nóng đến từ những cái bếp gas luôn thổi lửa khiến cho mọi thứ thật khó chịu. Quân nhìn quanh chốc lát, chợt thấy một bóng hình quen thuộc, cậu bèn chỉ tay về một hướng rồi bảo “Còn chỗ kìa! Lấy đồ ăn rồi qua đó ngồi.” Cả đám nhìn sang, Linh – kẻ cao to nhất có vẻ hơi chột dạ nói “Cô Trinh? Mày tính qua ngồi ăn với bả thật hả?” Quân nhướn mày, hỏi “Thì sao? Mày không thấy cô ngồi có một mình trông rất buồn hả? Tụi mày có theo không?” Linh mở miệng, tính nói gì đó thì đã có cảm giác một bàn tay to tướng chạm lên vai, nó quay đầu lại thì thấy Quang đang nháy mắt. Linh hiểu ý, im lặng gật đầu. Quang nói “Mày qua đó xí chỗ trước đi Quân, bốn đứa tao đi lấy đồ ăn. Hình như hôm nay toàn món khoái khẩu của mày thì phải.” “Ờm, cay thì tự ăn nhé. Tao không ăn cay.” Quân nói rồi đi luôn, dáng người cao to của cậu ta cục súc đẩy hết bạn học sang hai bên, đám người tuy muốn mở miệng chửi nhưng khi thấy ánh mắt dữ tợn của Quân thì đều câm họng, nhường đường. Quân không chỉ đẹp trai và quậy, kể cả đánh nhau cậu ta cũng rất giỏi. Thấy bóng Quân đã đi xa, Linh mới quay qua hỏi Quang “Mẹ nó! Lúc nãy mày cản tao làm gì?” Quang nhỏ giọng bảo “Xùy! Lũ chim non, anh đây là tạo cơ hội cho đại ca. Các chú thì biết gì?” “Hả? Ý là sao?” Quang cười hềnh hệch, nói với vẻ tà ác “Mày không thấy đại ca với cô Trinh cứ có vẻ gì kỳ dị hay sao? Tao nghĩ đại ca biết yêu rồi đấy.” Linh lắc đầu phủ định, bảo “Không thể nào, mày đừng có nghĩ ai cũng biến thái như mày. Tao chỉ có cảm giác hình như thằng Quân và cô Trinh giống từng quen nhau thôi.” Lúc này, Tuấn chêm vào “Mày gà quá Linh ơi, thằng Quang nó nói có lý đấy.” Thấy có kẻ đồng tình, Quang quay sang hỏi “Mày cũng nghĩ thế?” Tuấn nhoẻn miệng, nói “Ừ, cái ánh mắt cô Trinh mỗi khi nhìn thằng Quân ấy, nó làm tao có cảm giác như mấy em nữ sinh hay gửi thư tình cho nó. Mà khó diễn tả lắm.” Quang gật gù, nói “Ừm, cô Trinh thì quá đẹp, tao thấy đại ca lâu lâu lại nhìn lén bả. Với cả chưa bao giờ tao thấy nó quan tâm ai như quan tâm cô Trinh.” Chính, từ đầu đến giờ không nói câu nào bỗng mở miệng “Thế mày nói xem. Thằng Quân và cô Trinh là Dương Quá với Tiểu Long Nữ… hay là cậu học trò may mắn và cô giáo Thảo?” Lời nói như sấm khiến cả ba đứa còn lại ngẩn ngơ. Mẹ kiếp, hóa ra thằng Chính mới là kẻ biến thái nhất. ….. Trinh ngồi ăn cơm, trước mặt không có một ai bất chấp không khí náo nhiệt xung quanh. Cô tự nhiên có cảm giác khá lạc lõng, trầm tư múc từng muỗng rồi lại từng muỗng một cách vô vị. Mặc dù trước mặt cô đều là những món khá hợp khẩu vị, ăn cũng rất ngon nhưng không biết vì sao Trinh chỉ cảm thấy nhạt nhẽo. Vốn dĩ giáo viên cũng có nhà ăn riêng, nằm kế bên căn tin nhưng Trinh lại cương quyết muốn dùng bữa tại đây vì cô nghĩ bản thân nên hòa nhập với lũ trẻ chứ không cần tách biệt. Thế nhưng suy nghĩ một đường còn thực tế lại là một kiểu, đã một tuần trôi qua mà khi ăn cô không được nói với ai bất cứ một câu nào. Cho dù hiện tại đang thiếu bàn, căn tin chật như nêm cối nhưng cũng vẫn là như vậy. “Thôi vậy, từ mai mình sẽ ăn cùng các thầy cô.” – Trinh ngán ngẩm nghĩ thầm, cô cũng chẳng hiểu vì sao mọi chuyện lại thành thế này. Cô càng cố tỏ ra hòa đồng thì càng khiến mọi người xa cách, cô càng cố tỏ ra dễ gần thì lại chẳng một ai quan tâm cô. Chợt, âm thanh kéo ghế vang lên khiến cô chú ý. Trinh theo quán tính ngẩng đầu lên. “Cô ơi! Em ngồi đây nhé?” Người đến dĩ nhiên là Quân, Trinh nhìn gương mặt quen thuộc trong gang tấc mà trong lòng thầm cảm động. Cô mỉm cười, cố tỏ ra nghiêm túc bảo “Em cứ ngồi đi, mấy bạn kia đâu?” “À! Tụi nó đang lấy đồ ăn. Sao cô luôn ngồi một mình vậy? Cô không ăn với những thầy cô khác hả?” Quân hỏi, cậu thật sự thắc mắc điều này. Quân cũng đã nhìn thấy cô ngồi ăn một mình cả tuần nay, tuy muốn đến ngồi cùng nhưng cậu lại không dám vì cô quá nghiêm túc khi dạy học. Đã thế đám bạn cũng sẽ không đồng ý. Việc hôm nay căn tin đông đúc trái lại đã trở thành một cái cớ không thể hoàn hảo hơn. “À, cô chỉ nghĩ đơn giản là khi ăn thì không nên tách biệt. Với lại điều đó sẽ khiến trường chúng ta trở nên đoàn kết hơn.” Quân gật đầu bảo “Hóa ra là thế. Vậy lần sau em sẽ ngồi ăn cùng cho cô đỡ buồn nhé? Miễn cô đừng phạt em là được.” – vừa nói Quân vừa lè lưỡi làm mặt quỷ. Trinh cảm thấy buồn cười, gật đầu hỏi lại “Cậu đang mua chuộc tôi đấy à? Hôm nay tiết Toán bị làm sao mà để thầy Tùng mắng vốn tôi vậy hả cậu lớp trưởng?” “Ây, em có làm gì đâu. Em chỉ có lòng tốt nhắc thầy Tùng rằng thầy ấy quên kéo phéc mơ tuya quần thôi. Ai ngờ thầy giận quá lại la em và phê sổ đầu bài tội cợt nhả. Em thề, em không làm gì hết.” Quân cố phân trần. Trinh nghĩ đến cảnh đó mà nén cười, cô thừa biết Quân làm điều đó là cố ý, rất có thể nó đã đứng giữa lớp và hô to “Thầy ơi! Thầy chưa kéo khóa quần, em thấy hết rồi nhé.” Quân thấy cô im lặng thì lại bảo “Em nói ra cô đừng la em, chứ khi ấy mặt thầy Tùng đỏ không khác gì mông mấy con khỉ cả. Hì hì.” Chỉ suýt chút nữa, Trinh phun luôn thức ăn trong miệng ra ngoài, lời lẽ của tên nhóc này thật sự quá khiến người ta quặn ruột vì nhịn cười. Từ khi nào mà gương mặt sáng ngời tri thức của thầy Tùng lại được ví với mông khỉ vậy nhỉ. “Khụ, khụ, sao em có thể nói như vậy? Thầy ấy phê bình em là đúng lắm đấy.” Trinh tằng hắng, giả vờ nghiêm nghị. Quân vẫn với vẻ mặt vô tội nói “Em thấy như thế thật, cô mà thấy có khi cô cũng nghĩ như em thôi.” “Thôi được rồi ông tướng, làm lớp trưởng thì nghiêm túc dùm cho cô, không được nói như thế nữa đâu đó?” “Dạ, em biết rồi…” Sau đó, hai cô trò nói chuyện với nhau rất nhiều, thường thì Quân pha trò chọc cười, còn Trinh đã dùng bữa xong nhưng không rời đi mà chăm chú lắng nghe, dù cố tỏ ra nghiêm túc nhưng khóe môi giật liên hồi đã bán đứng cảm xúc thật sự trong lòng cô. Chờ cho đến khi lũ bạn của Quân đem thức ăn đến, Trinh mới vội đứng dậy nhường chỗ cho tụi nó rồi xin phép rời đi. … “Ê… tụi mày có thấy cô giáo trông có vẻ vui hơn mọi khi không?” Quang vừa hỏi vừa nhai đồ ăn bẹp bẹp trông chẳng có chút hình tượng nào. Linh đồng tình bảo “Ừm, cô cười trông rất đẹp.” – nói xong nó quay sang hỏi Quân “Ê đại ca, mày nói gì với cô mà trông cô vui thế?” Quân đang cúi đầu ăn cơm, nghe thế thì mới ngẩng lên, đáp gọn “Không có gì.” Cả bốn thằng đều trợn mắt, trong ánh nhìn hiện rõ hai chữ “đéo tin”. Thấy thế, Quân mới nói “Chỉ là vài chuyện bình thường thôi. Tao nghĩ cô giáo rất cô đơn, cô chỉ cần có ai đó nói chuyện thì sẽ đều vui như thế.” Lần này, ánh mắt của cả bọn đều chuyển thành mấy chữ “phải không đó ba?”, tuy nhiên Quân chẳng nói gì thêm nên cả đám cũng đành cúi đầu ăn. Một món mặn, ba món rau, canh cùng tráng miệng. Bữa ăn ngon và đủ dinh dưỡng cứ gọi là ra trò. Chợt, Quang nhớ đến gì đó thì lên tiếng “Tao nghe nói hình như hôm nay cô Trinh cũng sẽ chuyển đến ký túc xá đấy. Tao hơi bị tò mò rằng khi cô mặc đồ bình thường thì sẽ trông như thế nào.” Quân ngẩng lên, hỏi “Thật không đấy?” “Thật! Tụi nó nói ầm lên mà, kiểu từ nay ký túc xá sẽ bị kiểm soát, không còn được tự do như mọi khi nữa.” Quân “Thế thì, chiều nay tan học đợi ở cổng trường.” Quang “Làm gì? Chơi net hả? Mày hết tiền rồi còn đâu, tụi tao cũng cạn ví cả rồi.” Quân “Không! Tập trung giúp cô Trinh chuyển đồ.” Quang nghe thế như giác ngộ, hai con mắt tròn xoe, kính nể nhìn Quân rồi nó gật gù và bảo “Không hổ danh là đại ca, có thế cũng nghĩ ra được.” Quân nhìn Quang, đầu đầy dấu chấm hỏi. “Chuyện này quá tuyệt vời, chiều nay tao sẽ xí phần bê quần áo cho cô. Cấm chúng mày tranh… Chẹp, chẹp, có thùng quần lót không nhỉ?” Mẹ kiếp, Quang quả nhiên vẫn là thằng biến thái đồi bại nhất. ….. Trinh sau khi rời khỏi căn tin thì đến phòng giáo viên với ý định nghỉ ngơi, chẳng hiểu sao khi ngồi đối diện Quân thì Trinh lại có cảm giác tim mình đập rộn ràng như muốn trật nhịp, đã từ rất lâu rồi cô mới có lại cảm giác như thế này. Cái cảm giác bồi hồi, khó tả, vừa e ấp vừa phấn khích lại xen lẫn chút ngại ngùng, ngay cả khi đối diện với chồng thì Trinh cũng chưa bao giờ cảm thấy như vậy. “Bình tĩnh! Cậu ta là học trò của mình, không được có ý nghĩ quá đáng như vậy” Trinh tự nghĩ rồi dằn lòng xuống, cô cũng đã có chồng, Trinh tuyệt đối không muốn phản bội lại tờ hôn thú mà bản thân đã ký. Ngoài ra cô cũng có thân phận là một giáo viên, càng cần phải có tư cách của một nhà giáo. Bước vào căn phòng, Trinh ngồi xuống cạnh ghế sô pha, lấy tai nghe từ trong túi xách rồi mở ngẫu nhiên một bản nhạc. “When I am down and, oh my soul, so weary When troubles come and my heart burdened be…” Khi em ngã xuống với tâm hồn mệt mỏi khi rơi vào trở ngại, và trái tim em đè nặng chính mình… Đó là bài “You Raise Me Up” của nhóm Westlife mà Trinh từng rất thích, hầu như mỗi khi nặng lòng cô đều nghe bài hát này với mong muốn vực dậy bản thân. Trinh nhắm mắt, để đầu óc mệt mỏi đắm chìm trong điệu nhạc du dương. “… then, I am still and wait here in the silence Until You come and sit awhile with me…” … và em vẫn đứng đây, đợi chờ trong sự im lặng chờ khi anh đến, và ngồi xuống bên cạnh em… “… you raise me up, so I can stand on mountains You raise me up, to walk on stormy seas I am strong, when I am on your shoulders You raise me up to more than I can be…” … anh đã nâng em dậy, để em có thể đứng trên ngọn núi bao la anh nâng em dậy, giúp em vượt qua đại dương nhiều giông tố em mạnh mẽ biết bao, khi ở trên đôi vai anh anh giúp em thức tỉnh, hơn chính cả bản thân em từng nghĩ… Bất giác, trong lòng Trinh xuất hiện một bóng hình quen thuộc cùng nụ cười rạng rỡ, trên tay cầm cây đàn guitar cũ kỹ. Tự nhiên Trinh nhớ lại lý do vì sao bản thân mình luôn nghe bài này mỗi khi phiền lòng. Năm ấy, có người đã hát tặng nó cho cô, dù là bằng cái giọng quàng quạc như vịt đực. ….. Giờ nghỉ trưa cũng kết thúc, Trinh đến nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo rồi đến lớp, chiều nay cô phải dạy ba tiết Văn liên tiếp. Bước trên hành lang, bỗng chiếc điện thoại trong túi xách cô rung lên, Trinh dừng lại, lấy điện thoại ra thì nhìn thấy một dãy số lạ gọi đến. “Alo?” Đầu dây bên kia vang lên một giọng phụ nữ xa lạ, có vẻ rất gấp gáp “Chị Trinh phải không? Chị… chị bình tĩnh… nghe… em nói nhé.” “Vâng, em tên Trinh, có vấn đề gì không ạ?” Trinh nghi ngờ, người này cô chắc chắn bản thân không hề quen biết. “Anh Phong… anh ấy…” “Phong? Phong làm sao?” Trinh đột nhiên có dự cảm không tốt. “Anh ấy… anh ấy… bị tai nạn…” “Cái gì? Cô nói sao? Anh ấy bị sao?” Người phụ nữ bên kia nghe Trinh hỏi dồn thì òa lên khóc, giọng nức nở “Anh ấy… bị tông xe… huhu… tông giữa đèo… hiện tại nguy cấp lắm… hức… hức… em… xin lỗi…” Đầu óc Trinh mông lung, tai cô như ù đi chẳng nghe thấy gì. Bàn tay Trinh siết chặt như muốn bóp vụn điện thoại, cô khô khốc hỏi “Anh ấy đang ở đâu…” “Huhu… bệnh viện XXX ạ… chị… bình tĩnh… nhé…” Trinh cúp điện thoại cái “rụp”, hiện tại cô chỉ muốn đến ngay bên Phong. Tuy không biết tình trạng hiện tại của anh thế nào nhưng Trinh vẫn nhớ rõ ngày hôm nay Phong bảo anh sẽ lên thăm cô. Bản thân cô thật sự rất lo lắng cho Phong. P/S Biết là các bác mong chờ cảnh nóng cơ mà phải triển khai truyện nên có thể mở đầu hơi chậm, các bác từ từ nhé 3 Chương 4 Chuyển ngữ Andrew PastelNgoài cửa, Sở Nhạc An mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, cài cúc đến cổ áo, thân dưới mặc một chiếc quần jean bó sát, lộ cặp mông căng tròn, càng tôn lên vóc dáng cao ráo và xinh đẹp của cậu ta giả vờ như không biết gì, kéo tay nắm cửa bước vào tan học nhìn thấy ba đại thiếu gia mang theo thiếu niên mảnh mai vào lớp, giờ còn chưa đi ra, Sở Nhạc An cũng mơ hồ hiểu được chuyện thành phố J ai mà không biết ba vị thiếu gia này không yêu hồng nhan chỉ thích lam nhan, hơn nữa bố cậu ta còn cố gắng lắm mới cho cậu ta chuyển vào lớp này, cũng là vì khuôn mặt quyến rũ này đó sao?Sở Nhạc An xinh đẹp, từ nhỏ đã biết dùng ngoại hình trời sinh này để trục lợi cho bản thân, mặc dù không biết thiếu niên được đưa vào trông như thế nào nhưng chắc chắn không thể so sánh được với cậu ta tiếp tục giả thơ ngây mở cửa, mong đợi được chứng kiến ​​một cuộc giao cấu dâm loạn, nhưng ngoài ý muốn, toàn bộ lớp học trống rỗng không có Nhạc An sững sờ đứng ở cửa, khuôn mặt xinh đẹp có phần nữ tính hơi lạnh lùng, chẳng lẽ cậu ta đến muộn sao?Nhưng dù gì vẫn là thụ chính truyện sếch, chỉ sửng sốt một giây, Sở Nhạc An liền gỡ xuống biểu cảm bất ngờ, đi tới đi lui cúi đầu nôn nóng, giống như đang tìm thứ mông tròn trịa nhỏ nhắn đung đưa theo bước chân trông rất hấp dẫn, nhưng rất tiếc không ai thưởng phòng tiện ích, Giang Triệt dùng bàn tay thon dài che miệng Đường Đường, dương vật khủng cũng không dừng lại vì có người tới gần, ngược lại còn dập mạnh hơn, liên tục đánh vào điểm G của bị phát hiện, thân thể Đường Đường căng thẳng, lỗ hậu điên cuồng mấp máy, thịt ruột đỏ tươi gắt gao quấn lấy cây gậy thịt mút mát liên hồi, Giang Triệt hạ giọng thở ra một hơi, khàn khàn nói bên tai Đường Đường, "Anh không khóa cửa, Đường Đường đoán xem ... liệu có ai xông vào, thấy anh đang địt lỗ dâm của bé không nhỉ?"Đường Đường không trả lời được, cậu đang bị nắc tới tấp, hai chân run lẩy bẩy, chịu không nổi bấm móng tay cắt tỉa gọn gàng lên cánh tay Giang Triệt, để lại mấy nửa hình tròn nhỏ chân càng lúc càng gần, có người vặn tay cảm quét qua toàn thân, Đường Đường cứng đờ, pháo hoa nổ liên tục trong đầu, gậy thịt nhỏ dựng đứng lên phun ra tinh dịch, lỗ hậu càng mất khống chế, nước dâm tuôn ra xối xả tưới ướt dương vật nóng như sắt nung."Hừmm!!"Giang Triệt hừ một tiếng, dương vật bị mút sướng tái tê, hắn không ngừng bịt miệng Đường Đường, dùng hai tay ôm lấy cậu rồi đứng lên, đè lưng Đường Đường vào cửa dập dữ nhỏ vừa cao trào đang co rút bị gậy thịt không khoan nhượng tiếp tục thọc vào, vành thịt đỏ tươi sưng tấy run rẩy phục vụ hắn lần nữa.

truyện người lớn học sinh