Trăm năm trước, Vô Cực Môn vốn là điện thờ của đạo sĩ, nơi tu tiên, dựa vào các mạch nước, mạch núi trập trùng, sương mù nổi lên, núi non trùng điệp. Tuyết Nhan nhu nhu vai, suốt đêm gấp rút lên đường đã khiến nàng sức cùng lực kiệt. Quy củ của Vô Cực Môn rất đa dạng, vừa vào Vô Cực Môn, nàng chỉ có thể gọi Duẫn Ngọc là ngũ sư huynh, nhìn thấy mọi
Sự tình đều đã xong xuôi, còn không đuổi người, đợi lát nữa Vong Thông cùng Thanh Nguyên liền muốn sinh sự. "Đa tạ chưởng môn sư huynh." Vong Thông đứng lên, mắt liếc Thanh Nguyên một cái, khinh khỉnh nói: "Hôm nay ta nể mặt sư huynh, cũng không so đo với người nào
Tối 12-10 vừa qua, gần 30 phụ huynh bức xúc đến chi nhánh của Apax English - Apax Leaders thì mới hay tin cả Giám đốc vùng, quản lý trung tâm đều đã nghỉ việc. Đến tối 18-10, trung tâm Apax English - Apax Leaders đã có buổi họp online với 30 phụ huynh khiếu nại.
- Huynh đệ nghĩ trên đời chỉ có năm người luận kiếm ở Hoa sơn là có võ công cao hơn đại ca. Hồng ân sư là người quang minh lỗi lạc. Đoàn Hoàng gia là hoàng đế thì không thể không nghĩ tới thân phận của mình.
Sư Huynh Trên Đời Đều Đen Tối - (Chương 111) - Tác giả Hồng Trần Huyễn Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Sư Huynh Trên Đời Đều Đen Tối - (Chương 64) - Tác giả Hồng Trần Huyễn Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Nghe nói khi còn nhỏ hắn rất kham khổ, thế nhưng có thể làm ra nhiều món ăn như vậy. Hắn thật sự là quá giật mình. Nhưng hắn không ngờ và cũng chưa từng thấy, Ngũ Sư Huynh trong một đêm từ lãnh khốc biến thành nhu tình. Chẳng lẽ nữ nhân Tuyết Nhan này có ma lực gì sao?
Sư Huynh Trên Đời Đều Đen Tối - (Chương 67) - Tác giả Hồng Trần Huyễn Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
App Vay Tiền Nhanh. Tóm tắt nội dung truyện ***Tối nay là ngày sinh nhật của lão gia nhà Mộ Dung, trong phủ Mộ Dung giăng đèn kết hoa, chiêng trống huyên trời, xe ngựa đông nghịt, không khí vui mừng dào nay Tuyết Nhan và đại công tử của Mộ Dung thế gia đã đính hôn, một phần lễ vật là điều hiển nhiên không thể thiếu được, nhưng mà chúc thọ, chúc thọ! Con dâu xấu này chẳng những đến gặp mặt bố mẹ chồng tương lai, mà còn có thể gặp gỡ những nhân vật quý tộc nổi nói giới quý tộc rất hay trông mặt mà bắt hình dong! Kết quả là, Tuyết Nhan tốn một ngàn lượng bạc, mua nghê thường vũ y lụa mỏng quý giá nhất "sai người từ trong hoàng cung lấy son bột nước của quý phi nương nương, dùng số tiền lớn mời sư phụ chải đầu nổi tiếng nhất kinh thành, thay nàng buộc tóc Phi Yến thiên hạ vô song, thậm chí phái người đưa hoa khôi đang xx với khách đến, để tự mình bôi phấn hoa vàng cho nàng. Trang điểm xong, Tuyết Nhan lấy gương soi mình, mỹ nhân trong kính có vòng eo mảnh khảnh, da trắng nõn nà, hai mắt long lánh ngôi sao, quyến rũ tuyệt mỹ, tươi đẹp đầy trời, khuynh quốc tao nhã, dung mạo vô song.*** Quán chủ của y quán đệ nhất thiên hạ, đẹp như hoa, y học xuất chúng, cải tử hồi khi đính hôn, mới phát hiện ra vị hôn phu đã có người ưng nàng như bị dao đâm, lại bị người ám án kiếp trước, một mũi tên xuyên thời gian ngắn, nàng vượt đến mười năm sau, trở thành tiểu nữ nhi của Thần Long cung chủ - Lâm Tuyết vốn ngang ngược, nhưng sau khi bị sư huynh yêu say đắm nhiều năm cự tuyệt, thì nửa tháng không bước ra khỏi phòng, rồi bỗng nhiên tính cách biến hóa cho thần y Tuyết Nhan hoàn hồn vào nữ nhi của Thần Long cung chủ, vận mệnh sẽ ra sao?Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi diễn biến truyện Sư Huynh Trên Trời Đều Đen Tối để hiễu rõ hơn về nét đặc sắc vốn có của thể loại xuyên không và cuộc đời đầy thú vị của người con gái vì xuyên không mà thay đổi cả số cạnh đó, truyện online hay – Tận Thế Đàn Thú và Đặc Công Manh Phi cũng là một trong những truyện cùng loại hay mà bạn đọc có thể chiêm nghiệm. Nguồn DD Lê Quý Đôn; Edit + Beta Roseila + Thủy
Quán chủ của y quán đệ nhất thiên hạ, đẹp như hoa, y học xuất chúng, cải tử hồi khi đính hôn, mới phát hiện ra vị hôn phu đã có người ưng nàng như bị dao đâm, lại bị người ám án kiếp trước, một mũi tên xuyên thời gian ngắn, nàng vượt đến mười năm sau, trở thành tiểu nữ nhi của Thần Long cung chủ —— Lâm Tuyết vốn ngang ngược, nhưng sau khi bị sư huynh yêu say đắm nhiều năm cự tuyệt, thì nửa tháng không bước ra khỏi phòng, rồi bỗng nhiên tính cách biến hóa cho thần y Tuyết Nhan hoàn hồn vào nữ nhi của Thần Long cung chủ, vận mệnh sẽ ra sao?Nguồn cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Trăm năm trước, Vô Cực Môn vốn là điện thờ của đạo sĩ, nơi tu tiên, dựa vào các mạch nước, mạch núi trập trùng, sương mù nổi lên, núi non trùng Nhan nhu nhu vai, suốt đêm gấp rút lên đường đã khiến nàng sức cùng lực củ của Vô Cực Môn rất đa dạng, vừa vào Vô Cực Môn, nàng chỉ có thể gọi Duẫn Ngọc là ngũ sư huynh, nhìn thấy mọi người đối với Duẫn Ngọc và Mộ Dung Thanh Li thị là thiên thần, đối nàng khinh thường như bùn, giống như nàng đứng ở bên cạnh hai người, ngay cả xách giày cho hai người cũng không có tư cách! !Thở dài, nhìn nơi nhà cửa cẩm lệ phồn hoa ở xa giữa đồi núi , tôi tớ vô số, nghe nói, đó là nơi ười tên đệ tử đầu tiên trên bài danh, ở Vô Cực Môn đều có một chỗ để Vô Cực Môn cấp bậc sâm nghiêm, nhớ đến thực lực của nàng ở Vô Cực Môn đứng thứ nhất đếm ngược từ dưới lên trong bài danh, trong mắt mọi người là phế nữ, hiển nhiên đãi ngộ phải khác với mọi người. Đi vào caí sân đổ nát, trong viện không thấy có một tiếng chim hót, nhưng thấy cỏ dại sinh sôi nãy nở, nhìn chiếc giường đơn sơ trước mắt , có sáu chiếc gường dành cho sáu kẻ đệ tử, không có thị nữ hầu hạ, không biết Lâm Tuyết Nhan trước kia được nuôi chiều từ bé sống như thế nào ?Quẳng cục nợ, ngồi ở mép giường, Tuyết Nhan khẽ thở đến ba ngày trước cùng Duẫn Ngọc trong rừng cây tiếp xúc thân mật, thái độ không nói một lời, nhớ đến mặt hắn đỏ ửng với tính chất lạnh lùng ngày thường của hắn không hợp nhau tí nào, toàn bộ làm cho nàng dở khóc dở cười!Ký lai chi, tắc an chi[1], trải qua mấy đêm đi đường mệt nhọc, nàng tựa vào trên tường, không hề hình tượng ngáp một cái.[1]Nguyện ý đem bọn họ dàn xếp ổn thỏa, sau đó mới yên ra nàng phải nghỉ ngơi một đêm, nếu không thì không có khí lực nhìn thấy mặt trời sáng mai?Vừa nghĩ tới đây, cửa phòng nghe tiếng “kẽo kẹt” bị người mở ra, người còn chưa gặp, tiếng đã truyền đến, thở dài không ngừng, tiếng than vãn không Nhan tà nghễ liếc mắt một cái, liền gặp năm cô gái lũ lượt đi vào phòng, người người thần sắc uể oải, tinh thần bất lực, trên mặt đầy chữ “Người thất bại”, tức khắc trong lòng Tuyết Nhan đã có một bảng danh sách, bài danh các nàng đếm từ thứ hai đếm ngược lên , thứ ba đếm ngược, thứ bốn đếm ngược, thứ năm đếm ngược, thứ sáu đếm ngược lên! Mọi người thấy Tuyết Nhan tựa bên cửa sổ, hoảng sợ, cả kinh nói “Lâm Tuyết Nhan?”“Là ta!” Tuyết Nhan ngẩng đầu, long lanh xúc thấy Lâm Tuyết Nhan mỉm cười tựa thiên sứ, trong lòng các cô gái cả kinh, không ngờ tới Lâm Tuyết Nhan ngày thường kiêu ngạo thế nhưng cũng tươi cười rực rỡ? Các nữ tử đều là võ lâm các đại môn phái thiên kim, tính tình hào hùng hơn so với quan gia quý tộc tiểu thư, suy nghĩ dồi dào hơn, thấy khuôn mặt Tuyết Nhan tươi cười chào đón khách, trong lòng xa cách cũng phai nhạt không ít.“Lão đại, ngươi đã về rồi!” Một vị cô nương mặt tròn kích động kêu một được xưng hô lão đại’ này, đầu Tuyết Nhan choáng váng, cái gì lão đại… Nàng có nghe lầm không?Lâm Tuyết Nhan ở trong này theo kính ngưỡng sao?Lâm Tuyết Nhan đã làm chuyện gì kinh thiên động địa, sao có thể làm lão đại ở trong này?Ngây người, choáng váng, gọi thế này rốt cuộc là sao vậy?Lúc này, vẻ mặt cô nương mặt tròn đầy thống khổ “Lão đại, được một ngày vắng nhà thật khó nha! Nếu ngươi không trở lại, ta chính là lão đại rồi!”Một cô nương có làn da hơi trắng cười khúc khích “Lão Nhị, ngươi là người chạy năm mươi bước cười người chạy một trăm bước’ .”Cô nương mặt tròn liếc nàng mặt trắng một cái, từ từ nói “Lão Tam, chẳng lẽ ngươi không lo lắng sao? Nếu Lâm Tuyết Nhan không trở lại, ta chính là người thứ nhất đếm ngược từ dưới lên, từ nay về sau ta chính là lão đại, mà ngươi cũng sẽ biến thành lão Nhị, địa vị của chúng ta càng ngày càng thấp, thảm hơn,thảm hơn, ngươi biết không?”“Lão Nhị,từ thứ nhất đếm ngược lên và thứ hai đếm ngược lên có cái gì khác nhau đâu? Dù sao cũng bị người khác xem thường.”“Đương nhiên là không giống rồi , tóm lại, ta không muốn làm lão đại.” Cô nương mặt tròn không ngừng oán giận , hiển nhiên đối với danh hào lão đại rất không vui, hóa ra trong lời của cô gái noí là lão đại khác với trời đất rất nhiều,không phải lão đại này mà là lão đại bị xem thường, danh từ đại nghĩa đúng là từ thứ nhất đếm ngược lên.“Lão nhị ngươi thật xấu tính, khi các sư huynh nghe nói ngươi kêu là lão Nhị, đều cười sau lưng ngươi, ngươi có biết lão Nhị là cái gì không?” Cô nương mặt váy xanh hé miệng cười khẽ.“Cái gì, cái gì, cái gì?”“Đương nhiên là cái nam nhân kia… Cái kia á! Ngươi bằng lòng làm cái nam nhân kia sao?”“Cái kia là cái gì?” Lão Nhị bỗng nhiên ngu ngu hỏi.“Cái kia chính là cái kia, không hiểu đừng hỏi.”“Hì hì ta sống lớn như vậy, còn chưa gặp cái nam nhân kia đâu! Lão Nhị ngươi thật sự là nhân tài! Là nhân vật nhân tài số hai nha!”*roseila hãy động não xem cái “lão nhị” kia chỉ ý gì nha~~*cười nham hiểm*~~khà khà!!!!Nghe vậy, Tuyết Nhan “Phốc xích” cười, không ngờ tới gặp được kẻ dở hơi trong phòng này, thật đúng là làm nàng bất mặt Tuyết Nhan vẫn mang ý cười, chỉ thấy từ phía sau nàng lấy ra một hộp thức ăn bằng gỗ rất tinh mỹ “Tốt lắm tốt lắm, lão Nhị, lão Tam, lão Tứ, lão ngũ, lão lục, đừng náo loạn nữa, ta mang đến một chút đặc sản Thần Long Cung, các ngươi có muốn nếm thử không?” Bên trong đúng là đồ ngọt mà nàng thích, ánh sáng lung linh, mùi thơm nồng, long lánh trước mắt, thật mê người. Nàng ba đời làm người, thái độ làm người đều có một bộ, nếu muốn dung nhập vào Vô Cực Môn, đầu tiên phải quan hệ tốt với những người xung quanh, lần này đến đây, nàng cũng phải làm đủ công phu!Các nữ tử nhịn không được bĩ mỹ thực dụ hoặc, lập tức vây tiến lên đây, lấy mấy khối thức ăn bỏ vào miệng, khen không nhiên món điểm tâm ngọt của Thần Long Cung là tuyệt nhất, thấy tập thể sáu người hòa thuận, không khí hòa hợp.“Lão đại, nghe nói lần này ngươi quay về Thần Long Cung, ở đại hội võ Lâm đả bại của tỷ tỷ của ngươi, có thật hay không?” bỗng nhiên Lão ngũ hưng trí bừng bừng hỏi.“Chính là may mắn mà thôi.” Tuyết Nhan thản nhiên mỉm cười.“Ngươi thật lợi hại! Lần sau bài danh của ngươi, chắc chắn sẽ không đếm ngược từ thứ nhất trở đi phải chứ?”“Ai biết được?” Tuyết Nhan mím môi cười yếu ớt, nàng cũng không muốn cùng các nàng đàm luận về vấn đề lão đại lão Nhị .“Bài danh bị đếm ngược này thật sự rất buồn bực, mỗi ngày bị người khác xem thường, nhưng là Vô Cực Môn mỹ nam vô số, cho dù trong nhà bắt ta trở về, ta sẽ luyến tiếc trở về đó!” Lão Tứ vừa ăn điểm tâm vừa trợn trắng mắt lên.“Ngươi nói đúng thế, quay về làm gì? Nơi này nhiều sư huynh vĩ đại như vậy, tìm người nào gả ới là chính sự, dù sao nữ nhân sớm hay muộn đều phải lập gia đình .” Lão lục hướng đến dự kiến trước, cầm kỳ Thư Họa mọi thứ tinh thông, ở trong đám Vô Cực Môn không tính là quá tệ, chỉ tiếc nội lực bản thân yếu kém, nàng gợi môi lên nói “Lão đại, ta muốn nói cho ngươi một tin tức tốt, ngày gần đây vô cực chưởng môn muốn chúng ta học vài bộ pháp mới, đồng ý cho các sư huynh đặc biệt chỉ dạy chúng ta, làm quan ăn lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật, mùa xuân của ngươi sắp đến rồi!”Tuyết Nhan trừng mắt nhìn, cũng không rõ ý tứ của nàng, liền nghe lão Tứ nói “Tuy nói như thế, cũng phải xem người ta có nguyện ý hay không, hôm nay ta giúp thất sư huynh quét sân một ngày, ai ngờ ngay cả bóng dáng hắn cũng không thấy, cuối cùng còn bị các nữ đệ tử hâm mộ thất sư huynh đá bay trở về.”“Ngươi ngốc a! Tìm sư huynh nào không tìm, không nên tìm mười sư huynh đứng đầu bài danh.”“Ai! Mười sư huynh sư tỷ đứng đầu bài danh của Vô Cực Môn , mỗi người đều có một đám người hâm mộ cuồng nhiệt!”“Ừ, lần sau ta sẽ tìm người khác cho khỏe.”Bỗng nhiên, lão lục vỗ vỗ vai Tuyết Nhan, thở dài một tiếng nói “Lão đại, ta vốn muốn cho ngươi tiếp cận tam sư huynh, xem ra vẫn không thể thực hiện được .”“Không sao cả, tam sư huynh không được, còn có tứ sư huynh, ngũ sư huynh, lục sư huynh, thất sư huynh… Tóm lại tổ yến sẽ có , cá vây sẽ có , chúng ta sáu người không ngừng cố gắng, sớm hay muộn có thể tìm vị hôn phu tốt nhất thiên hạ vô song !”Tuyết Nhan nghe những lời đó, sắc mặt giật mình, hóa ra ý vị trong lời nói của mấy cô gái hồi nãy là, tiến vào Vô Cực Môn chỉ vì câu một con rùa để cúng, nói lý ra thì “Võ công tốt, không bằng gả tốt!” Thậm chí an ủi mình nói ” Yến tước an tri hồng hộc chi chí tai[2]?” Có thể nói là mơ tưởng xa xôi , ngay cả nàng đều phải thay các nàng cảm thấy xấu hổ ! [2]Chim yến tước sao có thể mơ tưởng đến thiên một hơi thật sâu, Tuyết Nhan nhìn trước mặt mấy gương mặt ngây thơ khờ khạo, thấy chính mình không thể giống mấy người bọn họ !Thấy Tuyết Nhan không nói một lời, lão Nhị nghĩ đến thâm tâm nàng chịu đả kích, liền nói tốt an ủi nàng “Lão đại, ngươi đừng khổ sở, ngươi xinh đẹp như vậy, Thiên Lý Mã chắc chắn gặp được Bá Nhạc, ngày sau sư huynh sẽ thích ngươi, hiện tại là quan trọng nhất, phải tìm sư huynh nào trước tiên!”Các nữ tử đều gật đầu, đã mất nhiều ngày tìm chỗ tốt, các nàng đã tiêu hao mất gần nữa cân khi suy tư thật lâu , rốt cuộc Tuyết Nhan cũng quyết định nơi đi “Ta hỏi các ngươi… Nhị sư huynh, ở nơi của Phượng U Trần có cần người hỗ trợ hay không?”Đã nhiều ngày, Duẫn Ngọc ở chung với chính mình, vẻ mặt né tránh, giống như muốn chạy trốn, có lẽ sẽ không muốn chào đón nàng đi tìm hắn, mà nếu đi chỗ của tam sư huynh Mộ Dung Thanh Li thì càng không thể đi, nếu dây dưa với tam sư huynh này tội danh sẽ càng vang nàng nghe nói nhị sư huynh Phượng U Trần luyện chế đan dược, có lẽ y thuật cũng không tệ, vì thế, trong đầu có ý niệm muốn đi bàn luận học ngờ lão Nhị nghe được việc này, ngón tay vuốt cằm, phát ra một tiếng than sợ hãi “Cái gì? Ngươi muốn theo đuổi nhị sư huynh, trời ạ! Trời ạ!”“Lão đại, ngươi thật sự là một phu nhân lợi hại ! ở chỗ Tam sư huynh đã là lũ chiến lũ bại, khi bại khi thắng, không ngờ tới… Tinh thần của ngươi sinh lực đến cỡ đó .”“Nhưng mà ngươi cố tình coi trọng là nhị sư huynh, nhị sư huynh so với tam sư huynh còn gian nan hơn! Ngươi thật sự là biết rõ núi có hổ, trời hướng núi hổ mà đi.”Các nữ tử thất chủy bát thiệt[3], càng nói càng thái quá, ánh sáng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào mặt Tuyết Nhan , giờ phút này, vẻ mặt nàng đầy hắc tuyến, nhẹ nhàng nâng tay, ngón tay như Ngọc, thon dài mà xinh đẹp, nhưng chỉ thấy ngân quang chợt lóe, đồng thời năm chỉ ngân châm từ trong lòng bàn tay nàng bay ra, hiện lên lưu tinh quang mang, chỉ một cái chớp mắt, trong phòng liền im lặng xuống.[3]ý chỉ những bí mật nhiều người biết đến, nhưng cũng ám chỉ những người nhiều chuyện, lắm thấy năm căn ngân châm không tà châm trên huyệt ngủ của năm người .Ghé mắt chăm chú nhìn mọi người nằm té trên mặt đất, Tuyết Nhan miễn cưỡng nằm ở trên giường, gợi môi lên nói “Rốt cuộc cũng yên tĩnh rồi !”
Ban đêm gió mát miên man, Tuyết Nhan lười biếng duỗi lưng, mở cửa sổ khách điếm, nhìn ra nay là ngày sinh nhật của lão gia nhà Mộ Dung, trong phủ Mộ Dung giăng đèn kết hoa, chiêng trống huyên trời, xe ngựa đông nghịt, không khí vui mừng dào nay Tuyết Nhan và đại công tử của Mộ Dung thế gia đã đính hôn, một phần lễ vật là điều hiển nhiên không thể thiếu được, nhưng mà chúc thọ, chúc thọ! Con dâu xấu này chẳng những đến gặp mặt bố mẹ chồng tương lai, mà còn có thể gặp gỡ những nhân vật quý tộc nổi nói giới quý tộc rất hay trông mặt mà bắt hình dong! Kết quả là, Tuyết Nhan tốn một ngàn lượng bạc, mua nghê thường vũ y lụa mỏng quý giá nhất "sai người từ trong hoàng cung lấy son bột nước của quý phi nương nương, dùng số tiền lớn mời sư phụ chải đầu nổi tiếng nhất kinh thành, thay nàng buộc tóc Phi Yến thiên hạ vô song, thậm chí phái người đưa hoa khôi đang xx với khách đến, để tự mình bôi phấn hoa vàng cho nàng. Trang điểm xong, Tuyết Nhan lấy gương soi mình, mỹ nhân trong kính có vòng eo mảnh khảnh, da trắng nõn nà, hai mắt long lánh ngôi sao, quyến rũ tuyệt mỹ, tươi đẹp đầy trời, khuynh quốc tao nhã, dung mạo vô Nhan lộ ra răng ngọc tinh xảo, cười nói tự nhiên, quay đầu nhìn hai nữ tử trong phòng “Đương Quy, Bạch Thuật, các muội nói ta có đẹp hay không?”“Cực kỳ xinh đẹp ——” Đương Quy và Bạch Thuật trăm miệng một lời khen ngợi.“Đẹp bao nhiêu?”“Đẹp hơn linh chi ngàn năm nhiều”“Xinh hơn cả nhân sâm vạn năm!”Tuyết Nhan cười cười, thầm nghĩ thật đúng là những câu không rời ngành nghề, không hổ là đệ tử của thiên hạ đệ nhất y quán, ánh mắt rất độc đáo! Nói đến “Thiên hạ đệ nhất y quán”, không người nào không biết! Nay “Thiên hạ đệ nhất y quán” phân bố bao quát năm châu đại lục với một ngàn hiệu thuốc bắc, hai trăm gian dược đường, danh y ngàn người, đệ tử bìnhthường cả vạn người, từ Thái Y Viện thủ tịch thái y, cho tới thầy thuốc hương dã, có thể nói là phân bố khắp thiên hạ đệ nhất y quán nổi danh như thế, nhưng rất ít người biết được diện mục của chủ nhân y quán, Tuyết Nhan là nữ nhi nhưng lại chính là người đó, vì phụ thân Tuyết Nhan làquán chủ tiền nhiệm, y thuật siêu quần trong giới y học, đáng tiếc nam đinh trong nhà đơn bạc, chỉ có một thúc thúc còn ở tuổi trung niên, nhưng tính tình không khác gì một đứa con nít, mà khi Tuyết Nhan sinh ra thì tay cầm đan dược, từ nhỏ đã là một cô bé tài giỏi xuất chúng, thiên tư thông minh, chăm chỉ hiếu học, đã gặp qua thì không thể quên được, nhưng phụ thân không muốn cho nàng xuất đầu lộ diện, Tuyết Nhan chỉ có thể nữ phẫn nam trang, lén lút làm nghề y, trị không ít các loại bệnh phức tạp, từ ngày phụ thân qua đời, nàng có thể danh chính ngôn thuận kế thừa thiên hạ đệ nhất y nam lớn thành thân, nữ lớn phải gả, Tuyết Nhan bất tri bất giác đã đến tuổi thành gia cố ý từ mai mối ở trong kinh thành mang về bức họa của một nam tử, chọn lựa xong, mặc dù Tuyết Nhan miễn cưỡng đồng ý, nhưng ai ngờ lại thành đôi với người trong bức họa này, chỉ liếc mắt một cái lại chọn trúng đại công tử Mộ Dung thế gia —— Mộ Dung Thanh tử Thanh Ca, quân tử như Ngọc, nhớ đến Mộ Dung Thanh Ca, Tuyết Nhan nhịn không được sờ sờ hai gò má của chính mình, ẩn ẩn có một chút nóng lên! “Các em nói xem khi Mộ Dung Thanh Ca nhìn thấy ta, sẽ như thế nào?” Tuyết Nhan có chút khẩn trương.“Đương nhiên sẽ say mê!”“Ngay cả chúng em đều bị mê hoặc cơ mà, Mộ Dung công tử chắc chắn sẽ thích.” “Quán chủ muốn dung mạo có dung mạo, đòi tiền tài có tiền tài, ai không thích?”“Nếu lần sau tiểu thư cứ mặc như vậy, chỉ sợ sẽ nợ vô số mối tình phong lưu, làm cho Mộ Dung thiếu gia thương tâm!”“Được rồi, được rồi!” Tuyết Nhan nhịn không được đảo cặp mắt khinh thường, hai nha đầunày ở phương diện y thuật không tiến nhanh bao nhiêu, nhưng càng ngày càng biết cách vuốt mông ngựa! Bĩu môi nói “Các em đã thay ta chuẩn bị quà tốt đưa cho Mộ Dung lão gia chưa?”“Chuẩn bị xong rồi, xin quán chủ xem qua.”Đương Quy và Bạch Thuật từ phía sau mang ra một cái hộp gấm bảo thạch, mở ra nhìn lên, bên trong hiện ra đàn cổ có một không hai. Dao Cầm, vật trân ái của Hoàng phi tiền triều! Nghe nói Mộ Dung lão gia rất để ý cầm kỳ ThưHọa, thích cất chứa các danh phẩm đương thời, lại duy nhất thiếu loại đàn cổ này, cầm này là do Tuyết Nhan mướn người lặn lội trên đất dưới biển để kiếm, tìm thấy vật bồi táng này từ lăng mộ Đông Hải, ngay cả trên chiếc đàn cổ cũng được đính trang sức, là một viên ngọc trai từ biển sâu, giá trị cực kì xa trị lớn như thế, cũng đã biết được địa vị của nàng thế nào!Tài sản của quán chủ thiên hạ đệ nhất y quán rất giàu có, vốn là đối tượng mơ ước của nam nhân trong thiên hạ, nhưng nàng càng hy vọng phu quân của chính mình thật lòng đối đãi, cho nên, Tuyết Nhan đối mặt với thân phận của Mộ Dung Thanh Ca cũng khó tiếp thụ sao, gia đình giàu giấu giếm ý đồ xấu xa ở khắp nơi, vì thế thân phận của quán chủ đệ nhất y quán không được lộ ra để người ngoài lợi dụng, cho nên Tuyết Nhan đã tự bịa ra một thân thế Dung thế gia chỉ biết Tuyết Nhan là nữ nhi của một phú thương, lại là con cháu quý tộc có máu mủ, liền đồng ý cho hôn sự nhô lên cao, mây bay nhàn Tuyết Nhan bước vào khách đường của Mộ Dung thế gia, tức khắc thu hút vô số ánh mắt kinh ngạc, sau đó Tuyết Nhan bưng ra đàn cổ tuyệt trần, bên tai lại nghe những tiếng than sợ hãi không thể tin của khách, hiển nhiên Mộ Dung lão gia hả hê vô cùng, lập tức nói ra Tuyết Nhan chính là con dâu tương lai của Mộ Dung thế gia, tức khắc những lời khen ngợi như nước sông cuồn cuộn mà đến, Tuyết Nhan mỉm cười càng tươi, nhưng trong mắt không hề có ý cười, dường như tất cả không hề có quan hệ với người đứng dậy mời rượu, Tuyết Nhan lặng lẽ lắc mình, đi về phía sau viện tìm kiếm Mộ Dung Thanh hoa của Mộ Dung phủ, xung quanh đều là tre xanh biếc, cành lá sum suê, xanh um tươi Nhan đi vài vòng quanh vườn hoa, vẫn không thấy được bóng dáng của Mộ DungThanh Ca, tức khắc giữa lông mày xuất hiện vẻ thất vọng, chợt nghe được tiếng sáo du dương, thân hình dừng lại, nhìn thấy một thiếu niên tuyệt sắc phấn điêu ngọc mài ngồi trên đỉnh núi giả sau niên khoảng mười bốn tuổi, tựa hồ ánh mắt cất dấu ngạo chăm chú nhìn lên, hóa ra là tiểu thiếu gia của Mộ Dung thế gia, đệ đệ ruột của Mộ Dung Thanh mày của thiếu niên nhướng lên, con ngươi màu đen lóng lánh, dường như là một viênbảo thạch màu đen tuyệt đẹp khó tìm được trên thế gian này, ánh mắt quyến rũ này thật câu hồn đoạt phách, Tuyết Nhan không khỏi than nhẹ, thiếu niên rất tuấn tú, ngay cả Mộ Dung Thanh Ca cũng phải thua kém hắn ba phần. Nàng kinh ngạc nhìn thiếu niên, tức khắc quên luôn ý đồ của mình, thiếu niên thấy ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào hắn, không khỏi nhăn chặt chân mày.“Ngươi là ai?” Môi mỏng của hắn khẽ mở, giọng nói trong trẻo lành lạnh rất dễ nghe.“Ngươi không nhận ra ta?” Tuyết Nhan tiến về phía trước hai bước.“Vì sao ta phải nhận ra ngươi?”“Không biết cũng không sao cả, dù sao sớm muộn gì cũng phải biết.”“Hả? Đáng tiếc… Ta không hứng thú với vũ công! Hơn nữa người như ngươi không hề có tư sắc !”Nghe được lời nói châm chọc, Tuyết Nhan thản nhiên nói “Tối nay là ngày sinh của cha ngươi, ta là khách quý trong phủ.” Nàng đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “Khách quý” vài phần.“Khách quý?” Thiếu niên cười lạnh một tiếng “Hóa ra là khách quý đến, thất lễ! Hôm nay gặp mặt, các hạ cư nhiên ăn mặc như một con hồ ly tinh, trên mặt còn phết hai cân phấn trắng?” Lông mi Tuyết Nhan cong lên, mắt xinh đẹp trợn lên, thiếu niên trước mặt giơ tay nhấc chân mang theo vẻ cao quý, nhưng sao đầu lưỡi có gai, răng nanh có độc, không biết Mộ Dung thế gia dạy dỗ thiếu niên như thế nào? Thật sự là không có gia giáo! Nhưng nàng nể tình vì hắn là tiểu bối, không muốn so đo. “Cho ta hỏi, ngươi có nhìn thấy Mộ Dung Thanh Ca hay không?”“Ngươi tìm ca ca ta?”“Đúng vậy.” “Ngươi họ Tuyết?”“Hả? Ngươi nhớ ra ta?”“Đương nhiên là nhớ … Ngươi chính là bà già không lấy được chồng, phải không?” Mắt thiếu niên hơi nhướng lên, liếc xéo nhìn già không lấy được chồng? Đây là cái chuyện hoang đường gì thế này? Tuyết Nhan hít khí lạnh, nàng bận việc nghiên cứu y thuật, trì hoãn vài năm thanh xuân, cũng chưa đếnmười chín tuổi, lại bị một thiếu niên nhỏ hơn mình bốn năm tuổi châm chọc là bà già, rốt cuộc trên đời này còn thiên lý hay không ? Thiếu niên nhếch môi lên, không nặng không nhẹ nói “Ta xin khuyên ngươi đừng ôm hy vọng với đại ca của ta ! Nếu không hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn!” Tuyết Nhan tao nhã nhìn hắn, thấy lời nói của hắn có chút quái dị “Có ý gì?”Thiếu niên nói từng chữ “Ngươi muốn biết không?”Thanh âm Tuyết Nhan trầm tư “Ngươi biết cái gì?” Thiếu niên vẫn tươi cười như trước “Nếu ngươi muốn biết nguyên do, bây giờ đi theo ta!” Tuyết Nhan chần chờ một chút, chân tiến về phía trước nửa bước. “Bà già… bây giờ hối hận còn kịp!” Thiếu niên chợt quay đầu, bên môi lộ ý vị hàm súc khó hiểu.“Ta làm việc gì cũng sẽ không hối hận.” Tuyết Nhan nhìn chằm chằm vào hắn, đoán rằng trong túi của hắn rốt cuộc chứa loại thuốc gì?Thiếu niên lại khẽ cười một tiếng, mang Tuyết Nhan tiến vào viện bị bỏ hoang của Mộ Dung phủ, viện ở đây vốn bị bỏ hoang mười năm, ngay cả bọn hạ nhân cũng không tới đây, hai người tiến tới đẩy cành lá qua, bước qua bụi cỏ, thiếu niên thỉnh thoảng dùngkhóe mắt miết qua bóng dáng của Tuyết Nhan, bên môi mang theo nụ cười quỷ bắc phất quá cành lá, một tòa nhà đập vào trong tầm người tới cửa sổ, trong phòng truyền đến âm thanh rên rĩ của một đôi nam nữ.“Là đây, đại ca của ta ở bên trong.” “Huynh ấy ở bên trong?” Vẻ mặt Tuyết Nhan trầm xuống.“Không tin ngươi nhìn đi.” Thiếu niên cười nhạt ngón tay đâm một lỗ thủng ngay cửa sổ, ngoái đầu nhìn lại cười, nụ cười mê chết người không đền mạng, Tuyết Nhan không có lòng dạ nào mà thưởng thức, vội vàng tiến đến gần, trong không khí sinh ra một sự trầm tĩnh hít thở không thông, đôi mắt lóe ra ánh sáng lãnh lẽo, như trông thấy sa mạc mông lung bên trong, hai thân thể trắng như tuyết ôm nhau thật chặt, nữ tử nũng nịu như tiếng hót chim vàng anh, trong thống khổ còn mang theo vui thích, tiếng thanh mát kiều diễm, còn hơn cả gió xuân mười dặm say lòng rằng Tuyết Nhan chưa biết mùi đời, nhưng không phải không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Hóa ra… Đây là cái thứ gọi là thất vọng trong lời nói của thiếu niên này! Mộ Dung Thanh Ca thông đồng với nha hoàn lưỡng tình tương duyệt, ám độ trần thương, chuyện này ở Mộ Dung phủ không phải là bí mật trong số chuyện bí mật. Triền miên qua đi, hai người gắt gao dựa sát vào nhau, “Thanh Ca, một tháng nữa, huynh sẽ cưới nữ nhân kia! Muội sợ lắm!”“Muội sợ cái gì?” “Muội sợ, huynh thấy người mới cười, không thấy người cũ khóc.” “Yên tâm, ta sẽ không thích nàng ta.” “Thật chứ?”“Thật, ta thề chỉ yêu một mình muội, thề rằng vĩnh viễn không bao giờ chạm vào nàng ta.”“Thanh Ca… huynh… Thật tốt…” Tình nhân trong phòng lại uyên ương lần nữa, bóng dáng dây dưa, thở dốc liên tục. Hay cho tình duyên sông cạn đá mòn, tình ý triền miên, khoảng tình thật sâu, chàng chàng thiếp thiếp! Thiếu niên ghé mắt, ánh mắt trầm tĩnh, nữ tữ trước mắt tinh tế đoan trang, chờ coi trò hay, kế tiếp nàng sẽ phản ứng như thế nào? Có lẽ sẽ giận dữ giống loại đàn bà chanh chua chửi mắng? Chỉ thấy ánh mắt Tuyết Nhan nheo lại, mặt không chút thay đổi nhìn đôi nam nữ trong phòng. Thật lâu sau, cười lạnh nhạt, xoay người, rời niên giật mình, đuổi theo, nhíu mày nói “Ngươi không tức giận?” Tức giận? Tức giận ai? Tuyết Nhan thấy buồn cười, nhún vai, trước mắt tuy phải thành hôn, nhưng hôn sự giữa nàng và Mộ Dung Thanh Ca chẳng qua là biểu hiện giả dối, tùy thời có thể một vỗ hai khen, huống chi bọn họ không hề có lưỡng tình tương duyệt, thề non hẹn biển, vì sao nàng phải tức chứ? Nàng và Mộ Dung Thanh Ca chỉ gặp nhau có một lần, chỉ bằng mai mốt, từ ngữ phiến diện, chưa chắc gì đã hiểu biết đối phương! Sao nàng lại không biết, trong hôn nhân nữ nhân cổ đại và nữ nhân hiện đại khác biệt rất lớn! Nàng nguyền rủa cái lễ giáo thời phong kiến đáng giận này, hại không biết bao nhiêu nam nữ! Trong lúc đó, giữa nàng và Mộ Dung Thanh Ca cũng không có cảm tình, nên sẽ không tồn tại sự phản bội, huống chi người làm nghề y, xưa nay lòng dạ rộng rãi, Tuyết Nhan mỉm cười xoay người, nhưng đáy mắt không hề có chút ý cười, vỗ vỗ bả vai thiếu niên, dịu dàng nói “Mộ Dung tiểu công tử, phiền ngươi làm giúp ta một việc này!”“Chuyện gì?”“Trở về nói cho ca ca ngươi biết, nói rằng ta hủy bỏ hôn nhân với hắn, nhớ chúc bọn họ có tình yêu sẽ thành người thân!” “Ngươi không muốn gả cho huynh ấy sao?” Thiếu niên hơi giật mình, không ngờ rằng nữ nhân này vẫn còn loại cốt khí đó?“Còn nữa… Cám ơn ngươi.”“Vì sao cám ơn ta?” Thiếu niên lại là ngẩn ra.“Đa tạ ngươi mời ta xem đông cung đồ miễn phí ! Đáng tiếc dáng người Mộ Dung Thanh Ca rất bình thường, công phu trên giường không có gì đặc biệt.” “…” Thiếu niên nhíu mày. “Ta sẽ đi, còn nữa… Nhớ rõ đưa tất cả món quà của ta tặng cho hắn, ta không thích dây dưa vào nam nhân đã từng bị đụng chạm.” Tuyết Nhan phất tay áo, vẻ mặt thản nhiên, tư thái tao nhã, bóng dáng dần dần nhập vào bóng tối trong rừng. Thiếu niên ngưng mắt nhìn bóng dáng rời đi của Tuyết Nhan, khuôn mặt bình tĩnh chứa hứng thú, nghĩ thầm nử tữ này thật đúng kì quái!Màn đêm như nước, ánh trăng tinh khi rời khỏi Mộ Dung phủ, Tuyết Nhan mới phát hiện. Tối nay không đi chia rẽ một đôi uyên ương, có thể nói là công đức vô lượng! Chỉ mong Phật tổ có thể phù hộ cho nàng một vị hôn phu tốt, là nam nhân hoàn mỹ nhất!Nghĩ đến đây, Tuyết Nhan không khỏi mỉm cười một tiếng, ánh trăng chiếu vào mặt của nàng, khuôn mặt của nàng điềm tĩnh mà xinh đẹp, dường như trên trời đất chỉ còn lại có gió mát mưa nhẹ bóng áo bay bay, có tiếng vù trên cành khặc khặc kêu to, đôi cánh màu đen vũ động, bỗng nhiên, một mũi tên nhọn hoắc thẩm thấu mười phần kình lực, chợt lóe kịch liệt trên tầng mây mù trên không trung, đánh xuống mang theo sức mạnh dời núi lấp biển, gió mạnh mưa to gào thét, lập tức bắn về phía lồng ngực của nàng! Tuyết Nhan tự tin rằng binh khí bình thường không thể gây thương tổn mình, võ công của nàng và y thuật đều tuyệt nhất, nhưng đối phương lại dùng thần binh lợi hại như thế, chẳng lẽ có người cố ý đẩy nàng vào chỗ chết? Rốt cuộc là ai có thâm cừu đại hận vớinàng? Tuyết Nhan trừng to mắt, bị tình thế áp bức bách không thể động đậy, trong lòng rùng mình, đồng tử chiếu rọi ra mũi tên sắc bén màu vàng như rồng thần bắn về phía nàng!
Bạn đã đọc chương mới nhất ĐóngTự động mua VIP Tương tác của người hâm mộ Phiếu VIP Đề cử Số phiếu trong tháng này 131394 Hạng 2Thiếu7882để bằng với hạng trước Bình chọn1phiếu=100điểm người hâm mộ Thưởng Số người thưởng tuần này 756 Hôm nay85người Thưởng100xu=100điểm người hâm mộ Bình luận Tác phẩm cùng tác giả Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt Thể loại Cổ đại, np 1 nữ nhiều nam, trọng sinh, 1 chút huyền huyễn, 2S sạch, sủng, nam nữ cường. Số chương 254 Editor Nhisiêunhân Raw khuynhdiem Convert ngocquynh520 LQĐ Kiếp trước, nàng là mị Tiểu Sư Muội Xinh Đẹp Tiểu Sư Muội Xinh Đẹp của tác giả Hồng Trần Huyễn là câu chuyện về cuộc sống và số phận bi đát của nàng mặc dù cho đó là một cuộc sống hoàn toàn mới...Người xưa có câu "Hồng Nhan Bạc Thiên Hạ Đệ Nhất Nịnh Thần Một tiểu thư xinh đẹp cùng với tình bạn xuyên suốt 13 năm với anh, cứ tưởng rằng mọi thứ cuối cùng sẽ hóa thành tình yêu nhưng rồi mọi chuyện lại phản lại chính ước mơ hạnh phúc của nàng...Một Có thể bạn sẽ thích Siêu Cấp Thần Cơ Nhân 6400 lượt đọc Nàng Cáo Đơn Độc 423 lượt đọc Ngụy Thiếp 1089 lượt đọc Tà Vương Truy Thê Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư 26914 lượt đọc Chị Kế Của Lọ Lem 1372 lượt đọc
sư huynh trên đời đều đen tối