Với nhan sắc vừa ngọt ngào vừa gợi cảm, Khâu Thục Trinh dễ dàng trở thành một trong những "tượng đài nhan sắc" đình đám thập niên 1980-1990. Cô cũng là một trong số ít những mỹ nhân Hong Kong (Trung Quốc) có cuộc sống hạnh phúc viên mãn.
- Phó Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. - Phó Chủ Tịch Hội Hữu Nghị Việt Nam - Campuchia. Hòa thượng Giới Nghiêm (Thitasìlamahathera), thế danh Nguyễn Đình Trấn, sinh ngày 5/5/1921 tại làng Giạ Lê Thượng, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
《 Phiếu Miểu Trúc Cơ Thiên 》 liền thuộc về thượng thừa Trúc Cơ công pháp, luyện này bí thuật tu sĩ, tại Trúc Cơ viên mãn giai đoạn ít nhất đều có thể mở ra bốn đường kinh mạch. Đương nhiên, tại toàn bộ Đại Chu vương triều ở trong, nghìn năm qua cũng xuất hiện qua một vị đả thông kỳ kinh bát mạch Trúc Cơ tu sĩ.
Truyện Tranh Bá Thiên Hạ của tác giả Trí Bạch, Chương 206 với tiêu đề 'Túi da và yêu ma' | 123TRUYEN sau khi được kế thừa liền trở thành người đệ nhất đương thời. Trong bảy ngày làm thế nào có thể khiến một người bình thường trở thành người có tu vi mạnh nhất
Vô Địch Thiên Hạ, Chương 3505, Cái gì phế liệu mặc dù làm người ta giật mình, nhưng là hơn ba ngàn cái mười ba đại viên mãn đệ tử, thì càng để cho người chấn kinh. Hơn nữa mấu chốt là, Lục Thiên Thiên là Dục Long viện đệ nhất mỹ nữ lão sư, chịu Dục Long
Vừa rồi còn đang định cùng nhị đệ tới chợ thử vận may. Lý Kỳ thử nói: - Là thế này, thực ra tại hạ có biết một hai về loài báo. Nếu hai vị đồng ý, dứt khoát bán con báo này cho tại hạ. Tại hạ trả hai mươi xâu.
Chương 3024: Vô Ảnh Minh Tôn 2. Chương trước Chương tiếp. Ầm ầm. Ngay trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, đạo quyền ấn nhìn như đánh vào không gian hư vô này trong khoảnh khắc vang lên thanh âm bạo liệt giống như sấm sét. Kình phong cuồng bạo khuếch tán, không
Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ - An Tư Nguyên. edanbrown00 Lãng mạn [ Naruto ] Một câu chuyện khác . Hatsune_Ri Fanfiction. Trên tòa tháp. Meoreu Phi tiểu thuyết [Băng Thu] [Vong Tiện] Tân nhiệm vụ: Làm phụ huynh. Miumeee Fanfiction. 150 câu hỏi luật giao thông. QuynhNguyen8 Ngẫu nhiên
Vay Nhanh Fast Money. Ai nói chỉ một cái ngoắc tay thì một trăm năm sau cũng không thay đổi?Ai nói thanh mai trúc mã thì mãi mãi hồn nhiên vô tư?Dẫu đã thề non hẹn biển, hứa hẹn yêu nhau trọn đời rốt cuộc thì vẫn chia tay. Người chạy trốn, kẻ đuổi theo, suy cho cùng vẫn không thể thoát khỏi sự an bài của Nguyệt hợp tan tan, liệu dưới sự an bài của Nguyệt Lão, họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn…?Tất cả mọi chuyện xảy ra với nhân vật nữ chính của Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giống như một trò đùa của số phận ly hôn, phá sản, nghỉ việc, bố mẹ từ mặt… rồi bất ngờ gặp lại chồng cũ ở trong một hoàn cảnh trớ trêu khi phải trở thành vị khán giả bất đắt dĩ chứng kiến chồng cũ, Giả Thiên Hạ, đang ôm ấp người tình. Về nước sau một thời gian lưu lạc nơi đất khách quê người, Mỹ Mãn phải bắt đầu lại từ đầu rất nhiều thứ từ công việc, mối quan hệ cho đến tình cảm cá nhân… Biết bao điều “tai bay vạ gió” như thế đã xảy ra với Mãn có phải là người dễ dàng chấp nhận số phận? Trước giông bão, liệu bông hoa sen thơm ngát có chịu gục ngã? Đối mặt với Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn nói anh là con người đầy tục khí, ngầm so sánh anh với cầm thú. Thậm chí, cô còn mắng cho Mạc Tường, “người tình” của Thiên Hạ, một trận tơi bời, cho bõ công “ngứa ghẻ hờn ghen”.Cuộc đời của Mỹ Mãn giống như là một tấn bi kịch lúc mở đầu truyện. Nhưng có ai ngờ, chính người chồng cũ mà cô tưởng đã phản bội cô – Giả Thiên Hạ – lại là người yêu cô đến “chết đi sống lại”, vì cô mà cả sinh mệnh, sự an nguy của anh, anh cũng không tiếc!Lăng Gia Khang, anh chàng có biệt hiệu “Lăng Tú ông” vẫn ở bên cô suốt thời gian cô ở nước ngoài, cũng không ngại bày tỏ tình cảm của mắt Mỹ Mãn, người chồng cũ là tên lăng nhăng, còn anh chàng họ Lăng lại là một người tốt, một người cô có thể tin tưởng. Những nhận định đó sẽ dẫn Mỹ Mãn tới đâu? Cuộc đời cô liệu có phải “sau cơn mưa trời lại sáng”? Tất cả sẽ được trả lời trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ!Trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ, bạn đọc còn được gặp những nhân vật có tính cách hết sức độc là một Giả Vượng Bảo – ông chú thứ mười bốn – lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, am hiểu tình trường trong khi còn đang ngồi trên ghế nhà mẹ của Mỹ Mãn với câu khẩu hiệu đặt trước cửa nhà “Người sống cấm lại gần!”, đầy khí phách nhưng yêu thương con cái hết ông bố của Giả Thiên Hạ, người luôn “trường kỳ” theo đuổi bà vợ cũ, vốn xuất thân từ giới giang hồ, xã hội đen, nhưng lại mắc tật đã có hứng thì sẽ nói thao thao bất tuyệt, khiến cho đệ tử phải thường xuyên nhắc nhở “Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong!”…Tất cả đã làm nên một Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giàu cảm xúc, chân thật và đặc biệt hài hước…Nguồn cùng tác giả Sách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
February 5, 2019February 3, 201902398 Ai nói chỉ một cái ngoắc tay thì một trăm năm sau cũng không thay đổi? Ai nói thanh mai trúc mã thì mãi mãi hồn nhiên vô tư? Dẫu đã thề non hẹn biển, hứa hẹn yêu nhau trọn đời rốt cuộc thì vẫn chia tay. Người chạy trốn, kẻ đuổi theo, suy cho cùng vẫn không thể thoát khỏi sự an bài của Nguyệt Lão. Hợp hợp tan tan, liệu dưới sự an bài của Nguyệt Lão, họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn…? Truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ, tình yêu thề non hẹn biển hứa hẹn đủ điều, kẻ trốn người đuổi, hợp rồi lại tan, liệu họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn. Nguồn webtruyen Truyện nào không có chương nghe xin chư vị vui lòng report để ta sửa lại nhé. Đa tạ!Trường hợp có Server 2 mà chương bị lỗi thì đạo hữu chuyển sang Server khác để nghe nhé Nhạc nền If you're reading this, Your browser does not support the audio tag. my- 1255my- 1257my- 1259my- 1301my- 1302my- 1303my- 1304my- 1305my- 1306my- 1308my- 1309my- 1309my- 1310my- 1310my- 1311my- 1312my- 1313my- 1313
Anh đến và đi như một trận cuồng phong đầy sát khí… Chỉ để lại mình Mỹ Mãn ngây ngô một hồi lâu mới lấy lại được thần trí. Rốt cuộc cô đã đắc tội với ai chứ? Ngay đến cơ hội nghỉ ngơi thư thái, thanh thản vào buổi sáng sớm cũng chẳng được. Thời gian nhàn hạ còn lại cô chỉ còn biết dùng để suy nghĩ không ngừng về câu nói của Tạ Mục Đường “Em tự về mà hỏi ông xã nhà mình ấy”. Hỏi cái gì đây? Lẽ nào nợ phong lưu do Giả Thiên Hạ gây ra, còn anh ta chỉ là giúp bạn bè thu dọn tàn cuộc thôi sao? Tiếp tục đọc → Mới đầu giờ thôi mà văn phòng làm việc của Mỹ Mãn đã bừa bãi loạn xạ cả lên. Tám giờ hơn, tỉ lệ bạn xem đài tối qua vẫn chưa thấy có, phản ứng của khán giả trước chương trình do đích thân cô sản xuất sau ngày đầu tiên phát sóng vẫn còn chưa biết thế nào thì Mỹ Mãn đã thấy có một hộp quà đặt ngay ngắn trên mặt bàn cô. Tiếp tục đọc → Ngay lúc Đinh Mỹ Mãn định đi vào phòng thì chuông cửa bỗng reo lên. Giả Thiên Hạ lạnh lùng liếc mắt ra, cho rằng chín phần là tên Lăng tú ông âm hồn bất tán đến gây phiền phức. Anh liền quay người cầm chiếc cốc cà phê trống không đi về phía phòng bếp, tỏ thái độ không thèm quan tâm. Mỹ Mãn không thể nào làm được như anh, tiếng chuông phiền phức như thúc giục vẫn không ngừng reo lên, cô đành phải đi ra phía cửa. Nhìn qua khe cửa chống trộm, cô trông thấy một cô gái lạ. Cô khẳng định là mình chưa bao giờ gặp cô ta, lại càng không quen biết. Tuy nhiên dựa vào hình dáng có thể thấy là rất xinh đẹp đó, Mỹ Mãn nhanh chóng đoán được thân phận của người này. Nợ phong lưu của người nào đó! Số đào hoa đáng ghét mà cô phải ngăn chặn giúp! Tiếp tục đọc → Mắt Giả Thiên Hạ lúc này đỏ ngầu như máu! Thực tế đã dạy cho anh biết rằng trên thế giới này có hai thứ không đáng tin tưởng nhất. Một là lời thề bên chăn gối, hai là phim thần tượng. Mọi người đều bảo khi phụ nữ tụ tập nói chuyện thì đa số chủ đề đều xoay quanh quần áo, giày dép và đàn ông. Còn về phần cánh mày râu thì đại đa số lại là than vãn, cho nên tốt nhất là đừng có suy nghĩ quá nhiều, nếu không thì chỉ tự chuốc lấy phiền muộn mà thôi. Anh hoàn toàn tuân thủ theo nguyên tắc này, thế nhưng ai ngờ lại rơi vào tình cảnh thê thảm như hiện nay. Giống như một ông chồng đau khổ, làm việc tăng ca mệt mỏi đến mức thở chẳng ra hơi, vậy mà về nhà lại phải đối mặt với căn nhà trống không. Gọi di động cho vợ không biết bao cuộc mà chẳng có người nhấc máy, lo lắng bồn chồn, chốc chốc lại ra cửa sổ ngó nghiêng… Tiếp tục đọc → “Lại đây nào!”. Tất nhiên không thể nào tránh khỏi ngại ngùng nhưng Lăng Gia Khang không muốn từ giờ trở đi cứ như vậy với cô nên đã lên tiếng phá vỡ không khí yên lặng. Tiếp tục đọc → Người phụ nữ điên vì tình mà họ nói lại phát cuồng lần nữa, sau khi giật lấy li sữa nóng từ tay họ uống vài ngụm thì lại tiếp tục nắm lấy vạt áo của Mỹ Mãn khóc lóc làm loạn “Mỹ Mãn, bọn mình là bạn bè tốt đúng không? Cậu đã quen biết Tạ Mục Đường lâu rồi, cậu nói thật cho mình biết, rốt cuộc hắn ta có bao nhiêu đàn bà? Cậu nói xem có phải nếu hôm nay mình không đến đây thì chắc là mãi mãi sẽ không biết được sự thật hay không hả? À… cậu biết hắn ta quá đáng đến mức nào không? Đã bị mình bắt quả tang tại trận rồi, dù thế nào đi nữa thì cũng nên giải thích một câu chứ, vậy mà hắn ta lại dám nói “Hôm nay anh có việc gấp, hôm khác anh sẽ giải thích cặn kẽ lại sau”, sau đó thì… thì… thì lôi con hồ li tinh đó bỏ đi mất!” Tiếp tục đọc → “Mỹ Mãn, hu hu… Mình đau khổ quá…” Di động truyền lại giọng nói quen thuộc của Lâm Ái và cả tiếng khóc nghe đau đớn khổ sở của cô khiến cho Mỹ Mãn cũng buồn thảm theo “Cậu… cậu nói rõ thêm chút nữa xem nào! Có chuyện gì xảy ra thế?” Tiếp tục đọc → “Em không cảm nhận được sao?”. Giả Thiên Hạ hết sức ngạc nhiên, so với việc hiểu lầm và phớt lờ thì việc hoàn toàn không cảm nhận thấy mới thực sự đáng sợ. Thử hỏi cả thế giới này xem, ngoài bố anh ra thì liệu có còn người đàn ông nào từ bé đến lớn giống như anh, chỉ yêu duy nhất một người hay không? Tiếp tục đọc → Chỉ là anh không hề muốn đem những chuyện này nói ra cho cô nghe, nên cuối cùng đã đáp lại với giọng nửa đùa nửa thật “À, là để cho em hiểu được tâm trạng chua đến thấu óc của anh trước kia thôi mà.” Tiếp tục đọc → Nhưng cuối cùng, bà Đinh dùng một câu duy nhất kết thúc mọi mộng tưởng hão huyền của cô. “Không kết hôn lại với Thiên Hạ thì vĩnh viễn đừng mong dọn về nhà sống! Thỉnh thoảng cùng nó về đây ăn cơm thì còn được!” Tất nhiên, bữa cơm đó đối với Mỹ Mãn mà nói chẳng có mùi vị gì nữa. Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn… Tiếp tục đọc → Trên thực tế, vẫn như trước kia không chỉ có mình bà Đinh mà còn cả ông Đinh nữa. Vẫn cứ cằn nhằn không dứt như trước. Tiếp tục đọc → Chỉ có thể nói rằng Giả Thiên Hạ quá đỗi thấu hiểu Đinh Mỹ Mãn, ngay cả lời uy hiếp cũng đưa ra rất đúng thời điểm và đúng trọng tâm. Cô không nói thêm lời nào, ngay lập tức ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc. Dưới ánh mắt tò mò, soi mói của mọi người, cô cười tươi như hoa, để mặc cho anh cầm tay dắt ra khỏi chỗ làm việc. Tiếp tục đọc → Chốn văn phòng luôn luôn là thánh địa của các chuyện thị phi, bàn tán náo nhiệt nhất trong đời sống đô thị hiện nay. Các chủng loại tin tức chỉ cần phát ra từ miệng của một người nào đó thôi sẽ nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người xung quanh. Từ chuyện lớn như ai đó bị các ông chủ lớn trù dập, đến các chuyện nhỏ như ai đó bị táo bón, tiêu chảy… tất cả đều tụ họp lại thành những thứ không thể thiếu được trong những lúc nghỉ ngơi, ăn trưa nơi đây. Tiếp tục đọc → Tại sảnh lớn của nhà hàng sang trọng, tráng lệ đó, khí thế phừng phừng, Giả đại lão gia dẫn theo một đoàn người xông ra ngoài, suốt đường đi trợn mắt, vung vẩy giống như là bị chọc tới mức ứa gan sôi máu vậy. Tiếp tục đọc → “Hừm, thôi bỏ đi!”. Mỹ Mãn liền quay ngoắt sang, nói chuyện với vị tiểu thư đài các kia “Cô vẫn còn trẻ đúng không? Tôi nói thẳng cho cô biết, cả đời này dù có gả cho gà cho chó cũng được chứ tuyệt đối đừng có lấy Giả Thiên Hạ! Trừ khi cô có thể làm được như tôi, ngày ngày ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm nấu nước chờ anh ta về, cho dù mỗi lần anh ta say khướt lại được một cô gái lạ mặt đưa đến trả. Lúc kết hôn lại còn lén la lén lút bởi vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ta. Tiếp tục đọc → Đinh Mỹ Mãn bước lùi về phía cửa ra của phòng ăn cách đó vài bước, dự định tìm một thời cơ tốt sẽ xông ra ngoài thoát thân. Cô đương nhiên có thể dự đoán được sắp tới sẽ khó tránh khỏi bị châm chọc, đả kích, tuy rằng chỉ số IQ của cô thấp tới mức đáng thương, nhưng cũng biết nơi này không tiện ở lâu. Tiếp tục đọc → Nhưng rất nhanh sau đó, tiếng thét tức giận của Giả Thiên Hạ đã nhắc nhở cô “Đinh Mỹ Mãn, thật khốn kiếp, có em mới là người đồng tính ấy!” “… À, tất cả là thế này, tôi đã nhận tiền của anh thì cũng phải giúp anh ngăn chặn vận đào hoa chứ! Phải giúp một cách tận tâm tận lực đúng không? Mong muốn ban đầu của tôi hết sức trong sáng, chỉ là muốn diệt trừ tận gốc kiếp đào hoa khốn khổ của anh, tránh việc sớm trưa chiều tối đều có người làm phiền, đeo bám anh. À, nhưng tôi không thể nào ngờ được rằng ở quán bar lại có nhiều phóng viên “nằm vùng” đến vậy…”. Mỹ Mãn lại còn trịnh trọng đưa ra lời thề, nếu như cô biết trước ở đó có kí giả thì tuyệt đối không để mình bị cuốn vào chuyện này. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ muốn ngủ nướng thêm chút nữa nhưng ánh nắng gay gắt chiếu vào khiến anh phát bực. Sau một hồi lăn lóc, anh cau mày nhăn mặt, lười nhác mở hé mắt ra vì sợ ánh nắng chói loà. Đưa tay đập vài cái lên đầu, anh mới dần dần nhận ra rằng cảm giác đau đầu lúc này không chỉ vì ánh nắng gay gắt mà còn bởi trận say hôm qua. Tiếp tục đọc → Phải chăm sóc một người say rượu không phải là chuyện quá hao tâm tổn sức, nhưng phải chăm sóc Giả Thiên Hạ đang bị say thì đúng là cực hình chốn nhân gian. Bởi vì khi ấy, tính cách anh vô cùng khó chịu, không ngừng càu nhàu, không ngừng uống nước, chốc chốc lại sai khiến người ta đi làm chuyện này chuyện kia. Ngoài ra, hành động này mới đáng phàn nàn, đó là tay anh chẳng ngại ngần gì, không ngừng sờ mó lên cơ thể người bên cạnh. Tiếp tục đọc → Họ cố ý nói to như vậy làm cái gì chứ? Sợ cô không nghe thấy chắc? Mỹ Mãn tạm dẹp lại những rắc rối trong lòng, cau mày lườm mấy cô gái kia. Lúc này cô mới chợt nhận ra những người đó không chỉ là cô A, anh B, chị C nào đó đi ngang qua ngứa mồm lên tiếng mà xem ra họ cũng có liên quan tới cô. Đó là ba người phụ nữ ăn vận thời trang kiểu hộp đêm, nhan sắc có thừa, thân hình vô cùng hấp dẫn… Đương nhiên những cái đó không phải điểm quan trọng. Cái chính là người đàn ông mà họ đang hợp sức đỡ đi không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ. Tiếp tục đọc → Điều hướng bài viết
“Xoạt”, tiếng động rất nhẹ phát ra do có người kéo tấm rèm cửa sổ lên, chưa đủ để đánh thức người vẫn còn đang ngủ. Chỉ có điều ánh nắng chói chang bên ngoài cửa sổ chẳng nể nang gì mà xông vào làm phiền Giả Thiên Hạ. Mí mắt anh động đậy, mày cau có bực bội. Sự tức giận thể hiện quá rõ ràng đó cũng chẳng khiến người kia biết điều an phận. Người ấy lại tiếp tục kéo nốt tấm rèm còn lại, tiếp đó còn bật tất cả đèn treo tường, đèn hành lang, đèn ngủ hai bên giường… ở trong phòng lên. Giả Thiên Hạ từ trước đến nay luôn là một người có yêu cầu cao trong chất lượng cuộc sống, cho dù là đi công tác thì phòng khách sạn cũng phải đầy đủ đèn điện chiếu sáng. Nhưng yêu cầu của anh khi ngủ lại càng cao hơn, nếu như những thứ đèn điện đó làm chói loá mắt anh vào buổi sáng hôm sau, thì lúc tỉnh dậy đừng trách anh lại cáu gắt, nổi giận. “Đinh Mỹ Mãn, em chán sống rồi đúng không?”. Cố gắng quay người sang phía khác, thậm chí còn dùng cả chăn che lên mặt, tất cả mọi thứ đều thử nhưng cuối cùng Giả Thiên Hạ đành bỏ cuộc. Trận say bí tỉ hôm qua khiến đầu anh đau như búa bổ, tâm trạng vì thế lại càng tồi tệ hơn. Cho dù như vậy, nhưng trong câu đe nẹt này cũng vẫn mang chút dịu dàng, khoan dung. Song tất cả những gì anh nhận được chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Rất tốt, cuối cùng cũng chịu an phận. Giả Thiên Hạ vô cùng hài lòng trước kết quả này. Anh đang định ngủ tiếp, thì bỗng nghe thấy giọng nói không phải là của Mỹ Mãn vang lên. “Chị Mỹ Mãn đi đâu mất rồi ấy”. Anh tiếp tục lặng thinh, đầu óc vẫn chưa lấy lại đủ tỉnh táo. Tiếp tục đọc → “Cô giúp tôi đỡ anh ấy vào giường đi!”. Sau khi nghe hết câu của Mỹ Mãn, ánh mắt của Mạc Tường lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhìn Đinh Mỹ Mãn cao ngạo ra lệnh, sau đó quay người đi vào buồng tắm rửa mặt mà chẳng hề có chút ý định nào giúp sức cùng cô đưa Thiên Hạ vào giường. Tất nhiên Mỹ Mãn lại càng không có ý định rời khỏi nơi đây. Tiểu Tường mím chặt môi, tức giận chẳng biết trút ra đâu, không lẽ lại tỏ ra hiền đức trước người đàn ông đã say tới mức chẳng tự đi được hay sao? Thế nhưng, nghĩ đến những lời mình vừa nói trước đó, Mạc Tường không thể buông tay bỏ đi ngay lúc này được. Cô chỉ còn cách cắn răng chịu đựng mà dìu Giả Thiên Hạ vào giường, chỉ có vài bước ngắn ngủi thật lòng cũng chẳng gây khó khăn quá nhiều với cô vì cô cũng đã dìu anh cả đoạn đường dài. Song điều thực sự khiến Mạc Tường khó lòng cất bước lúc này chính là tâm trạng của cô. Tiếp tục đọc → Ngay vào lúc mí mắt của Mỹ Mãn đang trĩu nặng dần, gần như sắp chìm sâu vào giấc ngủ thì đột nhiên di động vang lên. Tay cô đưa ra chậm rãi, bất lực lôi chiếc di động ra xem kĩ. Một tin nhắn hình. Sau một hồi đọc tin, cô bắt gặp một tấm hình… Đó là một đôi nam nữ đang ôm hôn thắm thiết, cuồng nhiệt, nhìn giống như một đôi tình nhân đang rất yêu thương quấn quýt nhau. Đương nhiên nhân vật nam, nữ chính không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ và Mạc Tường. Cô có thể nhận ra được bộ quần áo trên người anh, đó là trang phục mặc đi dự lễ trao giải tối nay. Người đàn ông đã hẹn trước với cô tối nay sẽ đi ăn mừng rồi sẽ cầu hôn, kết quả giờ này đang ôm hôn người phụ nữ khác! Đã vậy cô còn giống như một con ngốc ngồi lì trong khách sạn chờ đợi, trong khi anh đang vui chơi thoả thích ngoài kia. Mỹ Mãn vẫn cố thuyết phục bản thân có lẽ đây chỉ là hiểu lầm, hoặc do người nào đó ác ý tạo dựng nên mà thôi. Thế nhưng lúc này từ ngoài cửa truyền vào tiếng tít tít khi quẹt thẻ mở cửa, cô liền ngẩng đầu lên, ngước ra phía cửa chính xem liệu có phải Giả Thiên Hạ đã quay về không. Tiếp tục đọc → Diễn biến sau đó của sự việc đã chứng minh rằng, người đứng ở đầu chiến tuyến cung cấp tin giật gân không phải là các tay phóng viên săn tin mà chính là những anh chàng quay phim đứng ngay sau các phóng viên. Ống kính của anh ta vừa lia đi thì trên màn hình xuất hiện ngay hình ảnh của một người mà Mỹ Mãn không hề ngờ tới. Khán phòng lúc ấy không khí trở nên kì lạ đã đành, nhưng ngay cả những người đang nói chuyện rôm rả như Mỹ Mãn và Tiểu Ái cũng đều ngây dại vì bất ngờ. Cuối cùng thì người ngoài cuộc vẫn là tỉnh táo nhất, Tiểu Ái liền kêu gào lên nhằm thu hút sự chú ý của cô bạn mình trong di động “Ôi chúa ơi, tại sao Lăng Gia Khang lại xuất hiện ở đây?”. Tiếp tục đọc → Nghĩ sao làm vậy, Mỹ Mãn nhanh chóng lật tung va li lên, lục tìm tất cả những hộp dưỡng da, mỹ phẩm mang theo đổ hàng loạt ra giường. Cho dù là lễ trao giải nào thì cũng rất rườm rà nhiều thủ tục, nếu mà dài cổ ngồi đó chờ đến màn xuất hiện của Giả Thiên Hạ một cách ngốc nghếch, chi bằng tận dụng khoảng thời gian rảnh rỗi đó “tân trang” lại bản thân cho thật xinh đẹp thì hơn. Cái này có thể gọi là sắc đẹp đáng quý với phụ nữ vô cùng. Rửa sạch mặt, đắp mặt nạ dưỡng da, đúng lúc cô đang tập trung nhìn vào gương kẻ viền mắt, thì bỗng nhiên hai vị khách mời trên ti vi đọc dõng dạc lên câu “Và người giành giải nhà sản xuất xuất sắc nhất…”. Đến lúc này Mỹ Mãn mới chú ý đến ti vi. Những người lên trao giải thưởng hay làm cho không khí trước khi đọc tên trở nên bí ẩn, hồi hộp, cô chẳng rõ ở trong khán phòng đó có bao người nín thở chờ tin nữa, bản thân cô cũng chẳng dám thở mạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía màn hình, đợi chờ trong hồi hộp. “Á…”. Máy quay dừng lại ở khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn với cô, chính là anh, Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn không kìm nén được mà bật cười. Đây là một cảm giác vô cùng tuyệt diệu, một người vài tiếng đồng hồ trước còn ở ngay bên cạnh mình, vậy mà lúc này đã xuất hiện trên ti vi rồi. Tuy rằng anh vẫn giữ nụ cười hết sức lịch sự và lạnh nhạt như mọi khi, nhưng cô vẫn có thể nhận ra được chút hồi hộp, lo lắng lộ rõ nơi đôi chân mày đang cau lại. Tiếp tục đọc → Chương 13 Muốn bỏ đi phải nhân lúc còn sớm “Chà, anh cũng cảm thấy như vậy hả?”. Hoàn toàn không hiểu lời lẽ ẩn chứa ý châm chọc của anh, Đinh Mỹ Mãn hứng khởi múa may quay cuồng, thao thao bất tuyệt giảng giải về lí do tại sao cô lại phối hợp như vậy “Lúc em còn ở nước ngoài, em nghe người ta nói chỉ có người đàn ông đích thực mới dám mặc màu tím. Theo kinh nghiệm nghiên cứu lâu năm và nhiều lần so sánh, đối chiếu của em, thì anh rõ ràng là một người đàn ông đích thực không sai chút nào, nên rất hợp, rất hợp…”. Anh có nên vui mừng hay không? Liệu có thể hiểu lời khen “đàn ông đích thực” của cô theo ý đen tối, như một lời khẳng định về kĩ thuật giường chiếu của anh hay không nhỉ? Vậy xin hỏi cụm từ “nhiều lần so sánh và đối chiếu” nghĩa là như thế nào chứ? Sau một hồi đắn đo, lo lắng, vui vẻ lẫn lộn, Thiên Hạ quyết định không che giấu ý nghĩ của mình nữa, cần phải kìm chế sự phấn khích tột độ của cô xuống “Anh không còn cách nào khác, đối với những người phụ nữ có thể gây sự vô lí bất cứ lúc nào thì lúc cần thiết cũng phải nói dối vài câu để dỗ dành”. Đương nhiên ngay sau khi nhận được lời phúc đáp dạng này, ngay lập tức cô chuyển giọng mắng nhiếc “Giả Thiên Hạ, anh có ý gì đây? Muốn chứng minh anh thông minh, lanh lợi, hoàn toàn có khả năng đối phó với tất cả các loại phụ nữ đúng không?”. “Thì ý giống như cái “nhiều lần so sánh và đối chiếu” của em đó!”. “Hả…” Đinh Mỹ Mãn gần như bị chặn họng, khí thế chuẩn bị sẵn để cãi nhau dần dần lắng xuống, cô bật cười ngược lại “Anh đang ghen hả?”. “Điều đó là quá hiển nhiên rồi còn gì!”. Riêng về điểm này thì anh hoàn toàn thừa nhận, bao nhiêu chuyện phân li, tái hợp, cãi cọ, giận hờn bấy lâu khiến anh hiểu được rằng, niềm kiêu hãnh và khí thế là thứ vô cùng quan trọng, nhưng khi đối mặt với tình yêu thì có thể vứt bỏ cả hai thứ cũng được. Thỉnh thoảng cũng nên bỏ qua sự kiêu hãnh vớ vẩn của đàn ông mà chiều theo sở thích của nàng. “Anh đúng là thích so đo tính toán, chẳng qua người ta kích động quá dùng sai từ thôi mà”. Nghe ra thì có vẻ như đang càu nhàu, nhưng trên mặt Mỹ Mãn hiện rõ nét vui mừng, đủ để chứng minh cô rất thích dáng ghen tuông vớ vẩn theo kiểu trẻ con này của anh. “Tối nay chúng ta đi đâu để chúc mừng đây?”. “Chúc mừng cái gì cơ?”. Chủ đề nói chuyện chuyển đổi quá nhanh, anh hình như không bắt kịp theo tiết tấu câu chuyện của cô. Tiếp tục đọc → Chương 13 Muốn bỏ đi phải nhân lúc còn sớm Ánh nắng, cảnh biển, rừng cọ sớm mai, những cảnh vật tuyệt đẹp ngoài cửa sổ khách sạn dần lọt vào trong mắt Mỹ Mãn. Cô ngồi bên cạnh cửa sổ, lặng lẽ ngắm bãi biển sớm tinh mơ vắng lặng, nhưng lại hoàn toàn chẳng có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp ngay lúc này. Đôi mắt đã đỏ ngầu lên vì nhìn mãi vào chiếc di động đang rung liên tục ở đầu giường, tất nhiên chủ nhân của chiếc di động đó không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ. Liệu có nên giúp anh nghe máy không? Cô đứng dậy, tiến lại gần chỗ đặt di dộng, nhìn nó với tâm trạng vô cùng giằng xé. Tên người gọi hiển thị trên màn hình rất lạ, nhưng vừa nhìn là biết ngay đó là phụ nữ, nếu như nghe máy hộ nói không chừng lại tự chuốc bực mình vào thân. Mỹ Mãn nhiều lúc rất ngốc nghếch, cho dù một số việc đã tồn tại rất lâu rồi, vậy mà đến tận giờ phút này cô vẫn chẳng muốn tìm hiểu sâu xa thêm. Tiếp tục đọc → “Em nằm trên giường, anh nằm dưới sàn?”. Người nào đó đang giả vờ tỏ ra lo âu, tự mình nêu ra cách sắp đặt hợp lí nhất. Cô nên nói gì lúc này đây? Có thể nói được gì nữa? Nói “được đó” rồi tỏ ra bản thân cũng vô cùng tiếc thương sao? Hay là nói “không được”, nếu vậy chi bằng cô tự cởi bỏ hết quần áo rồi dâng ngay tận miệng anh còn hơn, đỡ mất thời gian. “Ồ, chăn không đủ cho hai chúng ta. Thôi bỏ đi, mình ngủ chung trên giường nhé!”. Còn chưa để cho Mỹ Mãn kịp suy nghĩ, Thiên Hạ đã độc đoán thay cô ra quyết định rồi. Mỹ Mãn há hốc miệng, bây giờ dường như mới cảm nhận được mình đã bị mắc lừa. Cô chu miệng, vén gọn váy ngủ, đường hoàng bước lên giường, cố gắng hết sức biến chiếc chăn thành một phòng tuyến vững chắc chặn ở giữa. Sau một hồi dùng thân mình nén chặt chăn lại, cô mãn nguyện vỗ tay rồi nói “Cứ như vậy nhé, để chiếc chăn này làm vạch giới hạn, không được vượt qua đấy. Đi ngủ thôi!”. “Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi mấy trò con trẻ nhạt nhẽo đó nữa? Trên người em có chỗ nào mà anh chưa động tới chứ?”. Giả Thiên Hạ thản nhiên đứng ngoài nhìn cô bận rộn sắp xếp, cuối cùng đành cau mày nhăn nhó, giọng nói tỏ rõ sự bực bội. Người phụ nữ này liệu có phải đã thay đổi quá nhanh không? Lúc nãy khi còn trên máy bay gần như suýt chút nữa là chủ động kéo anh lên giường rồi, làm anh còn tưởng rằng “cách mạng” sắp thắng lợi, nông nô sắp được giải phóng ra khỏi ách nô lệ đến nơi rồi. Bây giờ làm vậy là có ý gì? Đột nhiên lại bày ra bộ mặt phòng vệ ghê gớm thế làm gì? “Đương nhiên là có chỗ trên người em mà anh chưa từng động tới”. Mỹ Mãn phát biểu đầy kiêu hãnh. Một niềm kiêu hãnh chẳng biết bắt nguồn từ đâu! “Vậy bây giờ em đang định mời anh đúng không?”. Câu nói của cô qua tai anh thì thành ra ý nghĩa khác Trên người cô vẫn còn những vùng chưa được khai phá, cần được quan tâm và đầu tư thêm! “Mời cái đầu anh ấy! Đi ngủ đi!”. Nói xong, cô tức giận đùng đùng ném chiếc gối về phía anh, mặt mày ửng đỏ lên. Tiếp tục đọc → Cùng Giả Thiên Hạ tham dự lễ trao giải thưởng ư? Đây chắc chắn là một đề nghị vô cùng tồi tệ, Đinh Mỹ Mãn đã không nhận được thiệp mời tới dự lại càng chẳng được lọt vào danh sách đề cử, chạy đến đó chẳng phải là phơi mặt ra cho người ta cười sao? Tuy nhiên Giả Thiên Hạ lại nói một câu “Một phòng nhưng có tới hai chiếc giường riêng biệt, anh cũng chẳng có ý định gì đen tối cả, chỉ mong muốn có thể chia sẻ niềm vui với em ngay trong giây phút đầu tiên giành được giải thưởng thôi”, vậy là cô cứ như bị thần sai quỷ khiến đồng ý ngay với anh. Ngay sau khi họ làm xong mọi thủ tục đăng kí lên máy bay, đèn trong khoang máy bay dần tắt đi, đồng thời nghe thấy tiếng cất cánh vang bên tai, Mỹ Mãn liền cảm thấy hối hận. Cô liếc nhìn phong cảnh bên ngoài nhưng chỉ toàn là một màu đen tĩnh lặng, ngoài ánh đèn phát sáng trên đường bay ra, chẳng còn một thứ ánh sáng nào khác nữa. Tiếp tục đọc → Thiên Hạ bị chặn họng không nói được lời nào, đành hít một hơi sâu, rồi đưa ra tên một người mà anh không hề muốn nhắc tới một chút nào hết “Vậy còn Lăng tú ông thì sao? Em có định nói không hề coi anh ta là người quen không?”. “Anh đang nói đến Lăng Gia Khang sao? À… nếu như anh kiên quyết cho rằng anh ấy đang theo đuổi em, vậy thì cứ cho là thế đi”. Cái gì được coi là “cứ cho là thế đi”? Nếu như những quan hệ thân thiết như với Lăng Gia Khang mà còn không tính, thì không thể hiểu nổi cô còn đang che giấu biết bao quan hệ bí mật nào nữa? Vậy là dần dần cau mày nhăn nhó, trong đầu anh hiện lên cả danh sách một loạt kẻ tình nghi “À, vậy còn giám đốc đài thì sao?”. “Giám đốc đài?”. Quá đáng rồi đấy, phải chăng chỉ cần là động vật khác giới xuất hiện bên cạnh cô thì đều phải có quan hệ không bình thường với cô, như vậy mới là bình thường sao? “Nhìn cái mặt của lão đó là biết ngay là một tên háo sắc. Nếu không phải có ý đồ xấu xa gì với em thì vì lý gì mà ông ta lại cho em quay lại làm việc sau một thời gian dài rút khỏi làng giải trí chứ?”. “Giả Thiên Hạ, em đã bao giờ đề nghị anh đi đo thử xem chỉ số IQ của anh là bao nhiêu chưa? Biết đâu anh có thể tham gia Á vận hội, mang vinh quang về cho Tổ quốc đấy”. Cô ngẩng đầu ngao ngán, thì ra sau khi Giả Thiên Hạ chịu đả kích sẽ trở nên suy nghĩ cực đoan đến mức này. Tại sao ông chú mười bốn không thể không biết đó lại không nhắc nhở cô trước về điều này chứ? Anh quay đầu lại, đặt tay nhẹ nhàng lên bờ vai cô, vỗ nhẹ rồi nói “Không hề, những đề nghị kiểu đó phải là dành cho em mới đúng”. Trước kia, cô thường đa nghi, cho rằng mọi tin nhắn trong di động của anh mà không phải của cô thì đều ám muội, đáng nghi hết. Cô nghi ngờ tất cả những người phụ nữ có trong danh bạ của anh đều có mục đích không tốt, tin chắc rằng tất cả những người bạn giúp anh nói lời hay ý đẹp đều là những tên “tử đảng” tiếp tay cho anh lăng nhăng bên ngoài. Anh có trăm miệng cũng chẳng biết phải giải thích thế nào, chỉ có thể nói rằng “Em đi đo lại xem chỉ số IQ của mình là bao nhiêu, biết đâu có thể tham gia Á vận hội, mang vinh quang về cho Tổ quốc đấy”. Hôm nay, đoạn đối thoại quen thuộc của ngày xưa cộng thêm nụ cười đáng đánh của cô càng khiến cho Thiên Hạ phải nghiến răng cau mày. Cô nhất định phải như thế sao? Tình cảnh của anh lúc này đúng thật là không lời nào tả xiết được. Cô nhất thiết phải dạy cho anh một bài học “sinh động” thế à? Cũng tốt, cuối cùng bây giờ anh đã hiểu, có lẽ Đinh Mỹ Mãn không hề hoàn mĩ, thế nhưng, bởi vì đây là người phụ nữ mà anh chọn lựa, nên trong mắt anh, cô chính là người tốt nhất. Anh luôn tưởng rằng bởi vì anh yêu cô sâu sắc, nên mối ghen tuông của anh là hoàn toàn hợp tình hợp lí. Bây giờ đặt mình vào trong hoàn cảnh này, suy nghĩ chín chắn, thì trước giờ việc Mỹ Mãn luôn luôn nhắc đến cảm giác không an toàn hoàn toàn có thể thông cảm được. Có lẽ, nếu hai người bận rộn thêm một chút thì sẽ không còn thời gian nghĩ đến những chuyện như thế này nữa. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ lúc này cảm thấy như mình đã nuốt chửng một con gián vẫn còn sống sờ sờ, có thể cảm nhận rõ ràng nó đang cựa quậy, đi lại trong miệng mình, nuốt không được mà nhổ ra cũng không xong, tiến thoái lưỡng nan! Thì ra trước kia anh cũng đã từng nói ra những lời nói “đáng ghét” này! Cảm giác an toàn… mấy chữ này trước đây thường xuyên được Mỹ Mãn nhắc đến, đột nhiên xuất hiện trong trí óc anh. Đến tận thời khắc này anh mới hiểu được cảm giác đó rốt cuộc là như thế nào. Cho dù lúc này Mỹ Mãn đang ở ngay bên cạnh anh, không rời nửa bước, mặt không đỏ, không hồi hộp, vẫn có thể nói ra những lời nói ngọt ngào anh thích nghe, vậy mà anh vẫn thấy lo lắng mình sẽ đánh mất cô. Anh sợ rằng nhỡ lúc mình không chú ý, anh sẽ bị ai đó chiếm vị trí này mất. Đó là một cảm giác sợ hãi mà dù có tin tưởng đến đâu cũng không thể nào xoá bỏ đi được. Thế nhưng nếu như không quá quan tâm, yêu thương người kia, thì liệu anh có lo lắng linh tinh kiểu “người nước Kỷ lo trời sập” hay không? “Giả Thiên Hạ!”. Dường như cảm thấy tình huống này còn chưa đủ để anh phải bực bội mà lôi cô rời khỏi chỗ này, khi cô nhân viên phục vụ vừa đưa món ăn lên, lại một giọng nói quen thuộc của ai đó vang lên. Tiếp tục đọc → Chương 121 Đừng có tiếp tục nữa, nếu không hậu quả tự gánh chịu! Đến hội sở 419, đi qua một cái ngõ chật hẹp tới mức gần như chỉ có thể dành cho một người đi qua, sau đó lại phải rẽ rất nhiều lần rồi mới ra được đường to, cuối cùng Mỹ Mãn cũng tìm ra được nhà hàng Ý mà quân sư mách bảo đó. Cả một đoạn đường vòng vo tam quốc, rẽ rẽ ngoặt ngoặt, khiến cô không ít lần tự hỏi liệu có phải mình đang lạc vào trong mê cung trận pháp “Đào hoa” của Hoàng Lão Tà[1] hay không? Thế nhưng chính nhà hàng đặt ở một nơi thần bí quái dị và khó tìm như vậy lại làm ăn rất phát đạt, khách ra vào nườm nượp. Ở trước cửa có một đội ngũ tiếp đón khá dài, Giả Thiên Hạ cười khách khí, nói chuyện với họ vài câu, chẳng bao lâu sau, một người đàn ông liền chạy ra nghênh tiếp. Mái tóc màu tro nhạt rất thời trang, tai trái đeo một chiếc khuyên tai hình dạng kì lạ, áo phông trắng kết hợp với áo ghi lê, anh chàng ra tiếp đón đẹp trai một cách ngỡ ngàng. Mỹ Mãn nghiêng đầu nhìn anh chàng đó, cảm thấy có chút quen quen, nhưng lại chẳng nhớ ra là đã gặp ở đâu rồi. “Thiên Hạ à, đúng là khách quý, khách quý! Tôi đã sắp xếp cho cậu vị trí quen thuộc rồi, có vừa ý không?”. Anh ta nhếch miệng cười, rất khách khí. Tiếp tục đọc → Cô đã nói quả nhiên là không thể sống thiếu anh được, biểu hiện lúc hai người ân ái đích thực chỉ cho anh thấy rằng cô rất quan tâm đến anh. Thế nhưng ngay bản thân Giả Thiên Hạ cũng không biết được liệu có phải anh đang hiểu lầm không? Bởi vì đến tận lúc này cô chưa hề nói vẫn còn yêu anh, thậm chí còn không chịu kết hôn lại, không chịu hợp tác với anh sinh một đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp cho bố anh vui lòng. Cảm giác này thực sự khiến người ta khó chịu, so với thất tình hay li hôn còn thê thảm hơn nhiều, bởi đến tận lúc này anh mới phát hiện hoá ra từ trước đến giờ chỉ có một mình mình muốn vậy mà thôi! “Này, không tệ đâu, rất tuyệt đấy! Tôi biết là cô có năng lực mà. Nói cho cùng thì khán giả vẫn thích hoài niệm chuyện cũ, họ rất thích phong cách dẫn chương trình của cô. Với tình hình lúc này mà nói thì chỉ đến ngày mai thôi ta có thể đè bẹp tỉ lệ người xem chương trình của Giả Thiên Hạ rồi. Danh sách đề cử giải thưởng lần này cô chắc cũng nghe qua rồi đúng không? Tuy rằng chương trình của cô đã bị gạt tên ra khỏi danh sách, nhưng cũng đừng nhụt chí. Đây vẫn là chương trình mới, chúng ta phải đặt kì vọng vào nó, nỗ lực làm cho thật tốt, biết đâu sang năm cô với Giả Thiên Hạ lại có thể cùng được lọt vào đề cử giải nhà sản xuất xuất sắc nhất đó. Nếu như cô vẫn tiếp tục tự dẫn chương trình của mình, mức độ xuất hiện trên truyền hình của cô cũng sẽ nhiều hơn, so với hồi trước thì phong cách dẫn của cô hiện nay đã tiến bộ rất nhiều. Lần sau không khéo cô còn lọt cả vào hạng mục người dẫn chương trình xuất sắc thì đúng là đem lại vinh dự lớn cho đài truyền hình chúng ta đấy…”. Tiếp tục đọc → Cô nhớ rất rõ ràng rằng người đàn ông này không thích trẻ con. Lúc còn chưa kết hôn, cô đã khéo léo nói bóng nói gió mấy lần nhưng đều bị anh từ chối thẳng thừng. Cô đã sử dụng rất nhiều cách “bỉ ổi”, như lén lút đổi thuốc tránh thai khác, chọc lỗ thủng trên bao cao su… kết quả lần nào cũng bị Giả Thiên Hạ phát giác ngay tại trận. Thế nhưng bây giờ, ngay lúc này anh lại chủ động đề nghị cô nối dõi tông đường. “Em không thấy ý kiến này rất tuyệt sao? Em sẽ là mẹ đứa trẻ, anh sẽ là bố đứa trẻ, mối quan hệ vững chắc này sẽ không có ngoại lực xấu xa nào có thể chia rẽ. Sau này khi nào em rảnh rỗi thì chăm sóc con, anh rảnh cũng sẽ dạy con “cách làm người”. Như thế chúng ta sẽ không còn thời gian đi bàn luận những chuyện không đâu nữa. Này nhé, lúc em cảm thấy không có cảm giác an toàn thì có thể nhìn ngắm con, nhớ lại xem chúng ta đã phải nỗ lực thế nào vì tiểu quỷ bé nhỏ đáng yêu ấy, đó là kết tinh của tình yêu giữa chúng ta đấy!”. “Tiểu quỷ”? Có mấy người làm bố lại gọi con đẻ của mình theo cách ấy chứ? Cho nên, sự thực đã chứng minh rõ, anh vẫn không hề thay đổi, vẫn không thích trẻ con, trọng tâm chính của ý kiến này chỉ là ở chỗ nối dõi tông đường mà thôi. Chắc chắn lúc này anh đang muốn tìm người phụ nữ có thể sinh con nối dõi cho anh! “Không nói gì sao? Im lặng có nghĩa là thừa nhận rồi nhé! Vậy thì bây giờ chúng ta bắt đầu nỗ lực thôi!”. Tiếp tục đọc → Mỹ Mãn mím chặt môi nhìn Gia Khang đầy oán ghét, cô quay người đập vào vai anh rồi xông ra ngoài phòng rửa mặt… Ngoài những hành động đó, Đinh Mỹ Mãn thực sự không biết phải biểu hiện như thế nào nữa. Cô cũng biết mình chẳng có tư cách gì để trách cứ Lăng Gia Khang, thế nhưng trái tim vẫn cảm thấy lạnh lẽo, lạnh lẽo đến đáng sợ! Mắt nhìn cô bỏ đi cùng người đàn ông khác, lại một lần nữa, Lăng Gia Khang không hề níu kéo, thực ra vẫn là do lòng kiêu hãnh chưa thể gạt bỏ trong anh. Tại sao lần nào cũng phải vứt bỏ mọi thứ để đuổi theo níu kéo chứ? Anh sinh ra đã chẳng bao giờ có cái thói quen ngu ngốc đó rồi! Vậy là ước nguyện của Giả Thiên Hạ đã thành sự thật, cô đích thực bỏ đi mà chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại. Nhìn bề ngoài thì rõ ràng là anh đã thắng, vậy tại sao anh vẫn cảm thấy như hai bên đều thảm bại vậy? Người ở cạnh anh thì đã sao chứ, nói cho cùng thì trái tim cô cũng đã phiêu dạt bên ngoài hơn một năm nay rồi, đã ghi khắc biết bao hồi ức không có anh tham dự? Giả Thiên Hạ ép buộc bản thân đừng quá để ý đến cảnh tượng lúc nãy vừa diễn ra. Có lẽ là cô đang cần thêm chút thời gian, cũng có thể cô chỉ là đơn thuần không muốn nghĩ người bạn của mình quá tồi tệ, hoặc có thể do cô đã đặt quá nhiều niềm tin vào Lăng Gia Khang, tin tưởng tới mức chẳng hề phòng bị gì, chẳng từ chối khi bị hắn ôm! Anh càng không muốn tìm hiểu quá nhiều về việc đằng sau sự tin tưởng lớn lao đó là cái gì. Lúc này anh chỉ muốn đặt hết tâm tư suy nghĩ xem lúc tâm trạng không vui người phụ nữ của anh thường muốn làm những gì? Tiếp tục đọc → Màn đêm của đô thị vào dịp quốc khánh đèn điện lung linh, rực rỡ sắc màu , tất cả các đoạn đường quan trọng đều được phong toả. Đương nhiên những con đường còn lại đều nằm trong trạng thái tắc đường cục bộ. Vì thế, bị mắc kẹt ngoài đường đúng vào thời điểm dùng cơm tối như thế này, liệu có bị coi là tự ngược đãi bản thân mình không nhỉ? Nếu vậy thì lúc này Giả Thiên Hạ đang tự ngược đãi chính mình! Phiền muộn châm điếu thuốc, mắt nhìn chăm chăm vào hàng xe chẳng động đậy chút nào phía trước. Tiếp đó anh quay sang nhìn vào dòng người đi bộ đông nghìn nghịt trên hè phố, cố kiếm tìm bóng hình quen thuộc. Bỏ lại chương trình truyền hình trực tiếp mình cần quản lí không lo, đi khắp cả thành phố để tìm một người phụ nữ, những hành động đó thật nực cười, thế nhưng, lúc này anh chẳng thể nào mỉm cười nổi. Ngay sau khi nghe nói tất cả các nghệ sỹ tham gia chương trình của cô đều rút lui hết, Giả Thiên Hạ ngay tức thì phóng xe như bay tới đài truyền hình nơi Mỹ Mãn làm việc. Thế nhưng vẫn là quá muộn. Anh đã đánh giá quá cao bản thân mình, cứ nghĩ rằng nếu xảy ra chuyện gì thì anh chính là người đầu tiên mà cô nghĩ tới. Chẳng thể ngờ rằng cô lại dùng phương pháp cực đoan nhất, lẩn trốn, chẳng muốn gặp bất cứ ai, kể cả anh. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn đã cãi nhau rất lâu, “chiến trường” không ngừng thay đổi, từ phòng bếp đến phòng khách rồi lại sang buồng ngủ. Nội dung cãi cọ cũng càng ngày càng đa dạng, phong phú, từ vấn đề ban đầu là li hôn rốt cuộc do ai nêu lên cho đến việc trí tuệ ai thấp hơn, thậm chí cả việc ngày mai ai sẽ rửa bát… Chỉ có điều những cuộc cãi cọ này khác hẳn với trước kia, bây giờ tâm trạng của Mỹ Mãn không hề buồn bực, u sầu, thậm chí trong lòng còn lan toả một cảm giác giống như đã “tu thành chính quả” vậy! Sảng khoái đến độ ngay sáng ngày hôm sau, khi bước chân vào phòng làm việc, tinh thần cô đã vô cùng dễ chịu, miệng cười tươi như hoa. Thế nhưng đời người đâu lường trước được mọi việc, dường như ông trời cảm thấy cuộc sống của cô lúc này nhàn hạ quá hay chăng? Giám đốc đài gọi điện thoại thông báo họp khẩn, vừa mở đầu đã làm một trận mắng “khai vị” rồi. Tiếp tục đọc → “Hơn thế nữa, tôi từ chối được giúp đỡ như thế là sai sao? Tôi biết Lăng Gia Khang là người không có gì không làm được, nhưng tôi không muốn làm một con rối. Trước đây, bất cứ điều gì anh cũng để tôi tự mình giải quyết, tuy rằng đôi lúc tôi làm chưa thật tốt, nhưng chắc chắn sẽ dần dần tiến bộ, trưởng thành. Như vậy mới hợp tình hợp lí…” Giả Thiên Hạ đạp mạnh vào chân phanh, quá đột ngột nên đã ngắt quãng lời than vãn thao thao bất tuyệt của Đinh Mỹ Mãn. Vì quên thắt dây an toàn nên cô sắp sửa bị đập đầu mạnh vào tấm kính trước xe, may mà anh kịp thời kéo cô lại, áp đôi môi ấm áp, mềm mại của mình thay cho tấm kính chắn gió lên môi cô. “Như thế này mới là hợp tình hợp lí! Ngoan nào, mở miệng ra…”. Những lời nói đầy mê hoặc này thốt ra từ miệng Giả Thiên Hạ. Không khí huyền hoặc tràn ngập khắp xe làm đầu óc Đinh Mỹ Mãn trở nên mơ màng. Đầu lưỡi thân thuộc tiến đến khiến cô cảm thấy trái tim loạn nhịp, ngay cả trình tự anh làm sau khi đầu lưỡi xâm chiếm lấy môi cô cũng dễ dàng khiến cô quên đi cảnh giác. Tất cả phản ứng của cô lúc này gần như đều xuất phát từ bản năng. Giống như bị thôi miên vậy, đương nhiên sẽ cảm thấy mọi thứ chỉ đang thuận theo lẽ tự nhiên mà thôi. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ vừa mới lái xe tới nơi, đang nhìn ra ngoài tìm chỗ đậu xe thì đã trông thấy một người phụ nữ nắm tay một tên “tiểu quỷ” tinh nghịch mà anh đoán chắc không thể nào do cô “sinh ra” được, hùng hổ xông ra ngoài. Tiếp tục đọc → Mỹ Mãn tò mò nhếch mày, quay đầu nhìn về phía ông chú tai ương. Một đôi giày trắng lịch lãm xuất hiện trước mắt cô, chủ nhân của đôi giày đó điềm tĩnh đi qua Giả Vượng Bảo tiến về phía chiếc ghế sô pha đối diện với Mỹ Mãn. Đôi môi của người này nhếch lên, ánh mắt lướt qua Mỹ Mãn rồi nhìn sang phía Giả Vượng Bảo “Tên tiểu quỷ này là ai thế?” Tiếp tục đọc → Điều hướng bài viết
Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn Trạng thái FULLSố chương 11Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Ai nói chỉ một cái ngoắc tay thì một trăm năm sau cũng không thay đổi?Ai nói thanh mai trúc mã thì mãi mãi hồn nhiên vô tư?Dẫu đã thề non hẹn biển, hứa hẹn yêu nhau trọn đời rốt cuộc thì vẫn chia tay. Người chạy trốn, kẻ đuổi theo, cho cùng vẫn không thể thoát khỏi sự an bài của Nguyệt hợp tan tan, liệu dưới sự an bài của Nguyệt Lão, họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong muốn…?Tất cả mọi chuyện xảy ra với nhân vật nữ chính của Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giống như một trò đùa của số phận ly hôn, phá sản, nghỉ việc, bố mẹ từ mặt… rồi bất ngờ gặp lại chồng cũ ở trong một hoàn cảnh trớ trêu khi phải trở thành vị khán giả bất đắt dĩ chứng kiến chồng cũ, Giả Thiên Hạ, đang ôm ấp người tình. Về nước sau một thời gian lưu lạc nơi đất khách quê người, Mỹ Mãn phải bắt đầu lại từ đầu rất nhiều thứ từ công việc, mối quan hệ cho đến tình cảm cá nhân… Biết bao điều “tai bay vạ gió” như thế đã xảy ra với Mãn có phải là người dễ dàng chấp nhận số phận? Trước giông bão, liệu bông hoa sen thơm ngát có chịu gục ngã? Đối mặt với Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn nói anh là con người đầy tục khí, ngầm so sánh anh với cầm thú. Thậm chí, cô còn mắng cho Mạc Tường, “người tình” của Thiên Hạ, một trận tơi bời, cho bõ công “ngứa ghẻ hờn ghen”.Cuộc đời của Mỹ Mãn giống như là một tấn bi kịch lúc mở đầu truyện. Nhưng có ai ngờ, chính người chồng cũ mà cô tưởng đã phản bội cô – Giả Thiên Hạ – lại là người yêu cô đến “chết đi sống lại”, vì cô mà cả sinh mệnh, sự an nguy của anh, anh cũng không tiếc!Lăng Gia Khang, anh chàng có biệt hiệu “Lăng Tú ông” vẫn ở bên cô suốt thời gian cô ở nước ngoài, cũng không ngại bày tỏ tình cảm của mắt Mỹ Mãn, người chồng cũ là tên lăng nhăng, còn anh chàng họ Lăng lại là một người tốt, một người cô có thể tin tưởng. Những nhận định đó sẽ dẫn Mỹ Mãn tới đâu? Cuộc đời cô liệu có phải “sau cơn mưa trời lại sáng”? Tất cả sẽ được trả lời trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ!Trong Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ, bạn đọc còn được gặp những nhân vật có tính cách hết sức độc là một Giả Vượng Bảo – ông chú thứ mười bốn – lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, am hiểu tình trường trong khi còn đang ngồi trên ghế nhà mẹ của Mỹ Mãn với câu khẩu hiệu đặt trước cửa nhà “Người sống cấm lại gần!”, đầy khí phách nhưng yêu thương con cái hết ông bố của Giả Thiên Hạ, người luôn “trường kỳ” theo đuổi bà vợ cũ, vốn xuất thân từ giới giang hồ, xã hội đen, nhưng lại mắc tật đã có hứng thì sẽ nói thao thao bất tuyệt, khiến cho đệ tử phải thường xuyên nhắc nhở “Dừng xe thăm rừng chiều Ái Phong!”…Tất cả đã làm nên một Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giàu cảm xúc, chân thật và đặc biệt hài hước…
mỹ mãn đệ nhất thiên hạ